Chỉ khi hành vi khách quan về việc “chiếm đoạt số tiền lớn bất hợp pháp” của cô ta được khẳng định chắc chắn không thể chối cãi, tôi mới có thể tung đò/n chí mạng, khiến cô ta đến cả cái cớ để giảm án cũng không tìm ra.

Việc cảnh sát tạm thời cho qua khiến Lâm Kiều tưởng mình đã thoát nạn.

Ngay khi vừa bước ra khỏi cổng đồn cảnh sát, cô ta đã bắt đầu tung tin đồn nhảm đi/ên cuồ/ng trong nhóm chat.

【Mọi người tránh xa Hứa Hạ ra! Cô ta không những làm bẩn sofa của tôi mà còn m/ua chuộc cơ quan chức năng làm báo cáo giả!】

【đ/áng s/ợ nhất là, m/áu cô ta dính trên sofa đen ngòm bốc mùi, cảnh sát còn nói có khả năng mắc b/ệnh truyền nhiễm!】

Áp lực nội bộ chưa đủ, cô ta thậm chí còn chạy đến căn hộ tôi thuê, tìm gặp chủ nhà.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được cuộc gọi từ bà chủ nhà: “Hứa Hạ à, bạn của cháu nói cháu bị b/ệnh truyền nhiễm, căn nhà này cô không dám cho cháu thuê nữa! Tiền cọc cô trả lại một nửa, hôm nay cháu dọn đi ngay đi, đừng làm bẩn nhà cô!”

Nhìn chiếc vali bị ném thẳng ra hành lang, tôi không hề cảm thấy suy sụp, chỉ bình tĩnh chụp màn hình toàn bộ lịch sử trò chuyện và thông báo chấm dứt hợp đồng, ném vào album ẩn mang tên “Tống tiền”.

Toàn bộ bằng chứng cần thiết để kết tội cô ta đã đầy đủ.

Đúng lúc này, điện thoại reo.

Là phía Trung tâm Giám định Tư pháp tỉnh gọi đến.

“Chào cô Hứa, báo cáo phân tích thành phần và đối chiếu DNA khẩn của cô đã có kết quả rồi.”

Giọng nói phía bên kia điện thoại lúc này nghe chẳng khác nào âm thanh của thiên đường.

Ánh mắt tôi trở nên lạnh lẽo: “Được, tôi đến lấy bản gốc giấy tờ ngay đây.”

Nửa tiếng sau, tôi cầm trên tay tệp hồ sơ được niêm phong có đóng dấu đỏ chót.

Tôi đứng trước cửa trung tâm giám định, mở nhóm chat đầy mùi hôi thối kia ra.

Tôi gửi một tin nhắn:

【Tám giờ tối nay, gặp nhau chỗ cũ ở quán bar Night.】

【Tôi cho các người xem chút gì đó kí/ch th/ích.】

Tám giờ tối, quán bar Night.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Lâm Kiều dẫn theo bạn trai và mấy kẻ hùa theo b/ạo l/ực mạng tôi trong nhóm, ngồi chễm chệ trong ghế sofa cao cấp.

Thấy tôi bước tới, Lâm Kiều lập tức mở miệng bằng giọng điệu mỉa mai.

“Sao rồi, cuối cùng cũng chịu đền tiền cái ghế sofa ba trăm tệ đó và phí tổn thất tinh thần cho tôi rồi à?”

Cô ta khoanh tay, cằm hất cao, tư thế của một kẻ chiến thắng.

Tôi không nói lời thừa thãi.

“Phạch.”

Tôi đ/ập mạnh tệp hồ sơ niêm phong xuống bàn.

Trực tiếp x/é niêm phong, rút bản báo cáo giám định giấy ra, quăng trước mặt họ.

“Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Kiều, từng chữ một.

“Đây rốt cuộc là m/áu của ai!”

Bạn trai Lâm Kiều nhanh chân cầm lấy báo cáo, liếc nhìn với vẻ kh/inh khỉnh.

Giây tiếp theo, giọng nói của hắn nghẹn lại trong cổ họng.

“Qua kiểm tra, mẫu vết m/áu không chứa thành phần bong tróc nội mạc tử cung...”

Hắn lắp bắp đọc ra, mắt trợn tròn lên.

“Và kết quả đối chiếu DNA là... nam giới?!”

Một cú đảo chiều kinh thiên động địa.

Cả khu vực ghế ngồi im phăng phắc.

Mấy người trong nhóm hùa theo đồng loạt quay đầu, ánh mắt quét qua quét lại giữa Lâm Kiều và bạn trai cô ta.

“M/áu đàn ông sao?”

Một người trong nhóm nuốt nước bọt, “Sao m/áu này lại có trên sofa được?”

Tôi nhìn gương mặt dần chuyển sang màu gan lợn của bạn trai Lâm Kiều, cười lạnh.

“Trang thứ hai của báo cáo còn có phụ lục.”

Tôi chìa ngón tay chỉ vào tờ giấy trong tay hắn.

“Trong mẫu vật còn kèm theo một lượng nhỏ thành phần phân.”

Tôi quay sang nhìn Lâm Kiều, giọng nói không lớn nhưng từng chữ đều như nhát d/ao.

“Lâm Kiều, bạn trai cô bị trĩ chảy m/áu, làm bẩn chiếc sofa giả của cô. Vậy mà cô lại đổ vạ lên đầu tôi, cầm chứng từ giả tống tiền tôi ba vạn?”

Sự thật đầy tính s/ỉ nh/ục này, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn bị phơi bày.

Bạn trai Lâm Kiều đỏ bừng mặt, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn.

Hắn đứng bật dậy, ném thẳng tờ báo cáo vào mặt Lâm Kiều.

“Cô bị đi/ên à!”

Hắn gào lên, chỉ vào mặt Lâm Kiều mà ch/ửi rủa.

“Vì muốn tống tiền ba vạn tệ đó mà cô lôi cả quần l/ót của ông đây ra cho người khác xem à!”

Đồng bọn hoàn toàn trở mặt cắn x/é nhau.

Lâm Kiều bị ném trúng, co rúm người lại, hoảng lo/ạn níu lấy tay bạn trai.

“Không phải đâu anh yêu! Em thật sự không biết đó là của anh...”

Cô ta quay đầu, trừng mắt nhìn tôi.

“Hứa Hạ! Đồ khốn nạn! Mày gài bẫy tao!”

Tôi lấy điện thoại ra, nhấn nút ghi âm rồi đặt lên bàn.

“Tôi gài bẫy cô?”

Tôi nhìn bộ dạng logic sụp đổ nực cười của cô ta.

“Là cô ngụy tạo chứng từ ba vạn, tống tiền tôi trước. Là cô tung tin đồn tôi bị b/ệnh truyền nhiễm, hại tôi bị chủ nhà đuổi cổ sau.”

Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo.

“Bây giờ, chúng ta nên tính sổ sách pháp luật rồi.”

Lâm Kiều nhìn ánh mắt kh/inh bỉ của những người xung quanh và cái bóng lưng hậm hực bỏ đi của bạn trai, cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.

Cô ta đột nhiên quỳ sụp xuống đất, níu lấy ống quần tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm