Mấy nhân viên an ninh nhìn nhau... Ai mà dám động vào một người phụ nữ cưỡi cá m/ập Megalodon tới đây chứ.

Tiểu thư bảo bảo dường như cảm nhận được bầu không khí căng thẳng trên boong tàu, cái đuôi khổng lồ vỗ nhẹ vào đáy tàu.

Cả con tàu rung lắc dữ dội.

“Có kẻ nào đang b/ắt n/ạt đồ trang trí nhỏ của bổn bảo bảo đấy à?”

“Thử nhúc nhích thêm cái nữa xem? Bổn bảo bảo sẽ đ/ập cái hộp sắt này thành bánh tráng~”

Tất cả mọi người trên tàu theo bản năng lùi lại một bước.

Khuôn mặt Giáo sư Trần đã biến dạng hoàn toàn.

Ông ta biết mình xong đời rồi.

Nhưng ông ta không cam tâm.

“Lâm Hân Như!”

Giọng ông ta khàn đặc và đi/ên cuồ/ng.

“Cô tưởng một đoạn ghi âm không rõ nguồn gốc là có thể kết tội tôi sao?”

“Ghi âm bất hợp pháp không thể làm bằng chứng pháp lý! Cô là kẻ vu khống!

“Trần Kiến Quốc tôi, danh tiếng học thuật mấy chục năm trời...”

“Cô, một kẻ gian lận bị đuổi học, cầm một đoạn ghi âm giả mà muốn lật trời à?”

“Không ai tin cô đâu!”

Mắt ông ta đỏ ngầu, gân xanh nổi lên, chẳng còn chút phong thái nào của một nhà giáo.

Tôi lặng lẽ nhìn ông ta phát đi/ên.

Đợi đến khi ông ta gào xong, thở dốc như con cá mắc cạn.

Tôi mới lên tiếng.

“Giáo sư Trần, ông nói xong rồi sao?”

“Vậy... đến lượt tôi.”

Trước khi ra khơi, tôi đã thiết lập sẵn mọi thứ.

“Nào, hãy để khán giả cả nước cùng nghe...”

“Giáo sư Trần Kiến Quốc, vào lúc ông tưởng rằng không có ai nghe thấy... đã nói những gì.”

*Tít* một tiếng, đoạn ghi âm bắt đầu phát.

Giọng của Giáo sư Trần vang lên rõ mồn một từ mọi chiếc loa trên tàu...

“Không còn máy quay nữa rồi.”

“Thả thủy lôi chấn động siêu âm, bật lưới điện cao áp. Xóa sổ con súc vật đó và Lâm Hân Như cùng lúc dưới đáy biển.”

“Với bên ngoài cứ nói là... thủy lôi bỏ hoang vô tình phát n/ổ, các thành viên đội khảo sát không may gặp nạn.”

“Vụ án gian lận không quan trọng nữa... sinh vật cổ đại còn sống, nếu công bố ra, đủ để tôi trở thành huyền thoại...”

“Người ch*t không biết nói, nhưng luận văn thì có.”

“Tăng điện áp lên! Xóa sổ con súc vật đó và Lâm Hân Như cùng lúc dưới đáy biển!”

Từng chữ một đều rõ ràng như in.

Môi ông ta r/un r/ẩy, tay r/un r/ẩy, cả con người ông ta đang sụp đổ.

Triệu Văn Sinh chân mềm nhũn, *bịch* một tiếng quỳ xuống boong tàu.

Tiểu thư bảo bảo dưới nước nghe thấy đoạn ghi âm mình bị gọi là súc vật, phát ra một tiếng gầm đầy bất mãn chấn động cả không gian.

“Súc vật? Hắn gọi bổn bảo bảo là súc vật?”

“Tức ch*t ta rồi! Bổn bảo bảo muốn đ/ập ch*t hắn!”

Cái đuôi của nàng phẫn nộ quất mạnh vào mặt biển, tạo nên con sóng cao năm mét.

Một lần nữa tưới cho Giáo sư Trần ướt sũng từ đầu đến chân.

Giáo sư Trần quỳ rạp trên boong tàu toàn thân r/un r/ẩy, miệng há hốc nhưng không thốt ra được bất kỳ âm thanh nào.

Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống ông ta.

Nhớ lại nửa năm trước, ông ta cũng dùng thái độ đó nhìn tôi trong phòng họp và nói:

“Lâm Hân Như, gian lận học thuật là vết nhơ cả đời cô không bao giờ tẩy sạch được.”

Giờ đến lượt ông đấy, Trần Kiến Quốc.

Đoạn ghi âm này và ký ức của toàn mạng mới chính là thứ ông không bao giờ tẩy sạch được.

Tôi ngẩng đầu, đón lấy gió biển.

Đối diện với ống kính, đối diện với khán giả toàn mạng...

Tôi khẽ nói một câu.

“Mọi người, bằng chứng đã phát xong.”

“Những việc tiếp theo... xin giao cho pháp luật.”

Toàn mạng hoàn toàn sôi sục.

Phần bình luận không còn là cuộn nữa...

Mà là một thác nước.

【Trần Kiến Quốc, đồ cầm thú đội lốt người! Vừa nãy tôi còn khen ông ta nhân từ! Mắt tôi m/ù rồi!】

【Cá m/ập Megalodon là thật, dữ liệu là thật, Trần Kiến Quốc là kẻ sát nhân... một ngày hôm nay tôi đã trải qua những gì thế này?】

Luận điệu dư luận hoàn thành cú quay xe 180 độ trong vòng mười giây.

Internet không có ký ức, nhưng nắm đ/ấm của internet thì đủ nhanh.

Cơ quan ngôn luận chính thống tiên phong đưa tin:

Một giáo sư khoa học biển tại trường đại học nọ bị nghi ngờ cố ý mưu sát, sử dụng vũ khí cấm trái phép, hiện đang được x/ác minh thêm.

Tài khoản chính thức của Cục Điều tra Hình sự thuộc Bộ Công an trực tiếp nhảy vào phòng livestream.

Ngay khoảnh khắc khung thông báo màu đỏ chữ trắng hiện lên đầu trang, toàn bộ khu vực bình luận im lặng trong 0,3 giây...

Rồi sau đó bùng n/ổ còn dữ dội hơn.

Nước trên người ông ta vẫn đang nhỏ giọt, trông như một mảnh giẻ lau vừa vớt từ dưới biển lên.

Nhìn thấy thông báo đó, chút tinh thần cuối cùng của ông ta cũng tan vỡ.

Ông ta bắt đầu cười.

Vai run lên từng đợt.

Triệu Văn Sinh đ/ập trán xuống boong tàu:

“Tôi xin thú tội, chuyện này không liên quan đến tôi!”

“Dữ liệu nửa năm trước là Giáo sư Trần ép tôi sửa! Lâm Hân Như bị oan! Từ đầu đến cuối đều là cái bẫy chúng tôi dựng lên!”

Quỳ xuống nhanh thật đấy.

Đáng tiếc Triệu Văn Sinh à, nửa năm trước trong căn phòng họp đó, khi tôi khóc lóc c/ầu x/in cậu nói một lời thật lòng...

Lúc đó cậu đang làm gì?

Cậu đang đứng sau lưng Giáo sư Trần, gật đầu mỉm cười, vẻ mặt đầy chính nghĩa x/ác nhận rằng:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu gia thật đau lòng rồi

Chương 22
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
6.98 K
Dừng chân Chương 51