Vệ Trường Ninh đột nhiên cười khanh khách, tiếng cười chói tai.

“Lão già, coi như ngươi có mắt nhìn.”

Nàng ta đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, làm gì còn chút dáng vẻ yếu ớt nào nữa.

“Đáng tiếc, ngươi phát hiện ra quá muộn rồi.”

Vệ Trường Ninh gi/ật phăng miếng ngọc bài màu đen trên cổ, dùng sức bóp nát.

Một luồng sương đen đặc quánh lập tức trào ra từ ngọc bài, biến thành vô số con rắn đ/ộc màu đen, trườn bò về khắp tứ phía.

“Đóng cửa! Bày trận!”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề.

Đám cấm quân vốn canh giữ ngoài cửa, lúc này lại phản lo/ạn, vây ch/ặt Khôn Ninh cung.

Kẻ cầm đầu mặc một bộ đạo bào bát quái, tay cầm phất trần, chậm rãi bước vào phòng.

Chính là Khâm Thiên Giám chính, Thiên Xu Tử.

Lão nhìn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Thái thượng hoàng, vẫn khỏe chứ?”

Thiên Xu Tử vừa xuất hiện, nhiệt độ Khôn Ninh cung lập tức giảm mạnh.

Tiêu Vân Tranh trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn vị quốc sư mà hắn tin tưởng nhất.

“Thiên Xu Tử! Ngươi dám phản nghịch!”

Thiên Xu Tử không thèm để ý đến Hoàng đế, ánh mắt vẫn dán ch/ặt vào ta.

“Hoàng thượng nói sai rồi, lão đạo không phải phản nghịch, lão đạo là tới lấy quốc vận Đại Sở.”

Lão vung phất trần, mấy con rắn đ/ộc tạo thành từ sương đen lập tức quấn lấy sát thi trong nôi.

Sát thi phát ra tiếng kêu q/uỷ dị chói tai, thân hình vậy mà bắt đầu lớn nhanh như thổi.

“Vệ Trường Ninh chẳng qua chỉ là một con cổ trùng lão đạo nuôi, là cái bình dùng để hút long khí của Hoàng thượng mà thôi.”

Thiên Xu Tử cười đi/ên cuồ/ng.

“Ba năm nay, long khí của Hoàng thượng sớm đã bị rút cạn, giờ ngay cả quốc vận Chân Phượng giáng thế này cũng phải thuộc về lão đạo!”

Vệ Trường Ninh nghe vậy, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

“Quốc sư! Ngươi đã hứa với ta, sau khi thành công sẽ phong ta làm Hậu, cùng hưởng trường sinh!”

Thiên Xu Tử kh/inh bỉ quét mắt nhìn nàng ta.

“Cái bình th/uốc mà cũng đòi ra điều kiện sao?”

Lão vung phất trần, một luồng khí đen đá/nh thẳng vào ngựk Vệ Trường Ninh.

Vệ Trường Ninh thét lên một tiếng, cả người bay ngược ra sau, đ/ập mạnh vào cột nhà, hộc m/áu tươi.

Nàng ta không thể tin nổi nhìn Thiên Xu Tử, đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Tiêu Vân Tranh nhìn cảnh tượng này, tức gi/ận đến r/un r/ẩy, nhưng vì long khí đã bị rút cạn, đến đứng cũng không vững.

Thái tử Tiêu Hạc Xuyên đứng ra, trường ki/ếm chĩa thẳng vào Thiên Xu Tử.

“Lo/ạn thần tặc tử, hôm nay ta thay trời hành đạo!”

Hắn cầm ki/ếm xông lên, nhưng bị con sát thi đã cao tới nửa người t/át bay.

Sát thi há cái miệng đầy m/áu tươi, lao thẳng về phía chân công chúa trong lòng Hoàng hậu.

“Phụ hoàng c/ứu con!” Hoàng hậu tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Ta đứng tại chỗ, lông mày cũng không nhướng lấy một cái.

“Trước mặt lão phu mà dám múa rìu qua mắt thợ chơi huyền thuật, ngươi là thứ gì chứ.”

Ta giơ bàn tay vừa bị rạ/ch lên, mặc cho m/áu tươi nhỏ xuống nền gạch xanh.

“Khởi!”

Ba đồng đại xích đồng tiền bay ra từ tay áo ta, mang theo ánh kim quang chói mắt, lơ lửng giữa không trung theo hình phẩm tự.

Sức mạnh của cốt thần Phục Hy lập tức bùng n/ổ.

Kim quang biến thành ba lưỡi đ/ao sắc bén, trực tiếp ch/ém nát con sát thi giữa không trung!

M/áu đen hôi thối b/ắn tung tóe đầy đất, sát thi còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã tan thành một bãi nước đen.

Sắc mặt Thiên Xu Tử biến đổi lớn, lùi lại hai bước.

“Không thể nào! Ngươi rõ ràng đã già, khí huyết cạn kiệt, sao có thể còn sức mạnh thần cốt lợi hại như vậy!”

Ta từng bước đi về phía lão, mỗi bước đi, nền gạch dưới chân lại hiện lên một bóng bát quái màu vàng.

“Lão phu sống bảy mươi năm, năm xưa cục diện tử địa ở Đoạn H/ồn Cốc còn phá được, chỉ bằng kẻ không ra gì như ngươi mà cũng muốn lật trời sao?”

Ánh mắt ta lạnh băng, sát khí cuồn cuộn.

Thiên Xu Tử cắn rá/ch đầu lưỡi, một ngụm tinh huyết phun lên phất trần.

“Thái thượng hoàng! Đây là do ngươi ép ta!”

Lão cắm phất trần xuống đất, gầm lên một tiếng:

“Cửu Âm Phệ Long Trận, mở!”

Cả Khôn Ninh cung rung chuyển dữ dội, dưới lòng đất truyền đến từng đợt tiếng khóc thảm thiết.

Vô số sợi xích đen từ dưới đất đ/âm xuyên lên, lao thẳng về phía ta.

Những sợi xích này đều ngưng tụ từ oán khí, chạm vào là ch*t.

Tiêu Vân Tranh sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, hét lớn: “Phụ hoàng cẩn thận!”

Ta hừ lạnh một tiếng, không lùi mà tiến.

“Chút âm trận cỏn con mà cũng dám nuốt rồng?”

Ta bấm tay niệm quyết, ba đồng tiền lập tức hợp thành một thanh pháp ki/ếm màu vàng.

“Thiên Lôi Dẫn!”

Ầm ầm!

Bầu trời đêm vốn tối đen, lập tức giáng xuống một đạo tử lôi cực lớn, đá/nh xuyên mái nhà Khôn Ninh cung.

Tử lôi theo thanh kim ki/ếm, ch/ém mạnh vào những sợi xích đen kia.

Sấm sét cuồn cuộn, âm tà tiêu tán!

Sợi xích đ/ứt từng đoạn, Thiên Xu Tử như bị trọng thương, hộc một ngụm m/áu lớn, quỳ sụp xuống đất.

Ta bước đến trước mặt lão, mũi ki/ếm đặt trên cổ họng lão.

“Nói, là kẻ nào sai khiến ngươi?”

Thiên Xu Tử dù trọng thương, lại đột nhiên cười cuồ/ng lo/ạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm