Các y tá và bác sĩ tiếp nhận bà từ tay tôi, đặt lên cáng c/ứu thương.
Tôi chạy theo, chân trần trên sàn hành lang lạnh lẽo và cứng ngắc, khiến lòng bàn chân đ/au nhói.
Tôi r/un r/ẩy lấy điện thoại ra, gọi cho chính mình của mười năm sau:
“Xin lỗi chị, là em do dự, không nghe lời chị rời đi sớm hơn, cứ phải đợi đến lúc bị tổn thương thế này mới biết đ/au...”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu:
“Không trách em. Bây giờ, em vẫn còn quyền quyết định tương lai của mình.”
Tôi cúp máy, đặt tay lên cánh cửa phòng phẫu thuật:
“Mẹ, đợi con, con sẽ đến đón mẹ sớm thôi.”
Tôi quay người, dọc theo hành lang, từng bước từng bước đi xa.
Cùng lúc đó.
Lệ Quan Nam cầm điện thoại, gõ một dòng chữ:
“Tô Mạt, hôn lễ của chúng ta vẫn diễn ra như cũ, không cần giở mấy trò đó đâu...”
Anh đợi một lát, không thấy hồi âm.
Lệ Quan Nam cau mày, đứng dậy, định đi tìm tôi.
Đột nhiên.
Trước mắt anh tối sầm lại, sau cơn choáng váng dữ dội.
Anh tỉnh dậy vào mười năm sau.
Đầu giường kiểu Âu, buông rủ những dải màn tối màu.
Người hầu bên cạnh cung kính:
“Tiên sinh, ngài tỉnh rồi sao? Phu nhân đang đợi ngài ở ngoài cửa.”
Tim anh hẫng một nhịp.
Phu nhân?
Một người bước vào.
Cô ta mặc một chiếc váy liền thân tinh tế, nụ cười dịu dàng.
Không ngờ lại là Lâm Sơ Sơ.
“Quan Nam.”
Cô ta nghiêng đầu:
“Anh tỉnh rồi à? Ngủ có ngon không?”
Lệ Quan Nam sững sờ, sau đó hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Anh há miệng, ánh mắt quét một vòng quanh phòng.
Nội thất kiểu Âu, rèm cửa dày cộm, trên bàn đầu giường đặt ảnh của Lâm Sơ Sơ, cùng với ảnh cưới của họ.
“Sơ Sơ... đây là đâu?”
“Đây là nhà của chúng ta mà.”
Lâm Sơ Sơ bước tới, ngồi xuống bên giường, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho anh, động tác nhẹ nhàng và tự nhiên:
“Đêm qua anh uống nhiều rư/ợu như vậy, khuyên thế nào cũng không nghe, giờ đầu còn đ/au không?”
Lệ Quan Nam không nói gì.
Anh chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt rơi vào bàn tay mình.
Trên ngón áp út, một chiếc nhẫn cưới bạch kim đang ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn.
Anh cúi đầu nhìn rất lâu.
“Chúng ta... kết hôn rồi sao?”
Lâm Sơ Sơ bật cười, như thể thấy câu hỏi này thật đáng yêu:
“Chứ sao nữa? Kết hôn mười năm rồi mà anh còn giả vờ hồ đồ với em à?”
Kết hôn mười năm rồi.
Anh và Lâm Sơ Sơ.
Yết hầu Lệ Quan Nam chuyển động, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Anh nhớ lại một vài ký ức.
Nhớ căn nhà thuê đó, nhớ bát mì gói đó, nhớ cái bóng lưng ngồi xổm nhặt những mảnh giấy trên sàn.
Những hình ảnh đó lướt qua trong đầu anh từng khung hình một.
Anh cố đ/è nén những hình ảnh đó xuống.
“Anh không sao.”
Anh nói:
“Có lẽ... uống nhiều quá, đầu óc chưa tỉnh táo.”
Lâm Sơ Sơ đứng dậy, mỉm cười nhìn anh:
“Vậy mau dậy đi, hôm nay còn có việc đấy.”
“Việc gì?”
“Anh quên rồi sao? Hôm nay là ngày kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng ta mà.”
Lệ Quan Nam thay quần áo, đi theo Lâm Sơ Sơ ra khỏi phòng.
Anh đi trên hành lang này, cứ thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.
Cho đến khi anh bước ra ngoài cửa lớn.
Cảnh tượng trước cửa khiến anh khựng lại.
Thảm đỏ trải dài mười dặm.
Từ cửa biệt thự trải đến tận cuối tầm mắt, hai bên bày đầy hoa tươi và rèm voan, ban nhạc đang chơi những bản nhạc nhẹ nhàng trong góc, các vị khách đứng thành từng nhóm, nâng ly champagne, trò chuyện vui vẻ.
“Này là...”
“Anh thích không?”
Lâm Sơ Sơ khoác lấy cánh tay anh, ngước nhìn anh:
“Em đã cho người chuẩn bị suốt một tháng đấy.”
Lệ Quan Nam nhìn mọi thứ trước mắt.
Đây là viễn cảnh anh từng tưởng tượng, một hôn lễ hoành tráng, anh cưới người con gái mình thầm yêu từ nhỏ.
Nhưng khi thực sự đứng ở đây, anh lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Hôn lễ diễn ra rất thuận lợi.
Thề nguyện, trao nhẫn, phát biểu, mời rư/ợu.
Mỗi kh//âu đều không thể chê vào đâu được.
Lệ Quan Nam không biết tại sao mình lại có cảm giác này.
Anh đã cưới được người mình muốn cưới.
Anh nên vui vẻ, nên mãn nguyện.
Nhưng anh không hề.
Buổi tối, khách khứa ra về.
Biệt thự trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại chiếc đèn chùm pha lê trong phòng khách sáng đến chói mắt.
Lâm Sơ Sơ ngồi trên sofa, đ/á đôi giày cao gót ra, xoa xoa mắt cá chân.
“Mệt ch*t đi được.”
Lệ Quan Nam ngồi đối diện cô, do dự một chút rồi mới lên tiếng:
“Sơ Sơ, anh có chuyện muốn hỏi em.”
“Hửm?”
“Tô Mạt... sau này cô ấy thế nào rồi?”
Động tác của Lâm Sơ Sơ khựng lại, nụ cười trên mặt dần biến mất.
“Anh hỏi cô ta làm gì?”
Lệ Quan Nam tránh ánh mắt cô ta: