Tôi còn chưa kịp nói gì, Tạ Lẫm đã lạnh lùng ngắt lời: "Thẩm Dịch, Khương Ninh từ trước đến nay đều đi cùng chúng tôi, không cần cậu bận tâm."
Thẩm Dịch nhướng mày, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Lẫm.
"Nếu cậu thật sự có thể chăm sóc tốt cho hai người, thì lần trước đi báo danh, Ninh Ninh đã không phải dầm mưa đến ướt sũng cả người rồi."
Sắc mặt Tạ Lẫm lập tức đỏ bừng, đó là sự thẹn quá hóa gi/ận sau khi bị chọc trúng chỗ đ/au.
"Đó là ngoài ý muốn!"
Trong lòng tôi dấy lên một nỗi nghi ngờ, sao cậu ấy lại biết chuyện tôi dầm mưa?
Chẳng phải vừa nãy cậu ấy nói là thấy danh sách đăng ký mới biết tôi học ở trường này sao?
"Có phải ngoài ý muốn hay không, tự trong lòng cậu rõ nhất." Thẩm Dịch thu hồi ánh mắt, không thèm để ý đến cậu ta nữa mà tập trung nhìn tôi.
"Ninh Ninh, chọn mình, hay là chọn cậu ta?"
Đây là một lựa chọn rất đơn giản.
Trước đây, tôi luôn đứng đợi tại chỗ, chờ đợi Tạ Lẫm đưa ra lựa chọn giữa tôi và Khương Duyệt.
Lần nào, tôi cũng là người bị bỏ lại.
Nhưng lần này, tôi không muốn chờ đợi nữa.
Tôi đưa tay nắm lấy vạt áo Thẩm Dịch, nở một nụ cười rạng rỡ với cậu ấy.
"Đi thôi, Thẩm Dịch, chúng ta xuất phát."
Tôi không nhìn biểu cảm của Tạ Lẫm.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt nóng bỏng và gi/ận dữ sau lưng kia chính là đến từ cậu ta.
Thẩm Dịch dẫn đường rất vững vàng.
Cậu ấy luôn đi phía trước tôi nửa bước, giúp tôi chắn những cành cây chìa ra.
Cứ đi được một đoạn đường, cậu ấy lại dừng lại hỏi tôi có mệt không, có muốn uống nước không.
Cảm giác được hoàn toàn đặt ở vị trí ưu tiên này, đối với tôi mà nói thật quá xa lạ, cũng quá ấm áp.
"Thẩm Dịch, cảm ơn cậu."
Khi leo đến lưng chừng núi, chúng tôi ngồi trên một tảng đ/á lớn để nghỉ ngơi.
Thẩm Dịch vặn mở chai nước đưa cho tôi, trong ánh mắt mang theo một chút xót xa.
"Cảm ơn gì chứ, trước đây ở trong ngõ, chẳng phải cũng là mình luôn dẫn cậu đi chơi sao?"
"Chỉ là về sau, trong mắt cậu chỉ còn mỗi Tạ Lẫm đó thôi."
Cậu ấy nửa đùa nửa thật nói, giọng điệu lại ẩn giấu một chút u buồn khó nhận ra.
Tôi cầm chai nước, im lặng rất lâu.
Phải rồi, Khương Ninh của trước đây, thực sự quá ngốc nghếch.
Vì một Tạ Lẫm vốn dĩ không đặt mình vào trong lòng, mà đá/nh mất biết bao nhiêu người thực lòng quan tâm đến mình.
"Thẩm Dịch, tại sao hồi đó cậu lại chuyển đi?" Tôi đột nhiên hỏi.
Thẩm Dịch nhìn về phía biển mây xa xăm, giọng nói có chút trầm xuống.
"Gia đình xảy ra chút chuyện, mẹ mình muốn đổi môi trường sống."
"Thực ra mình từng viết thư cho cậu, cũng từng gọi điện, nhưng cậu đều không trả lời."
Tôi sững sờ: "Thư? Điện thoại? Mình chưa từng nhận được gì cả."
Thẩm Dịch cười khổ một tiếng: "Có lẽ là gửi thất lạc rồi, hoặc là đã bị ai đó chặn lại."
Tim tôi thắt lại.
Năm lớp 11, điện thoại của tôi quả thực từng hỏng một lần, là Tạ Lẫm lấy đi giúp tôi sửa.
Sau đó cậu ta nói không sửa được nữa, trực tiếp m/ua cho tôi cái mới.
Chẳng lẽ...
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
"Mau nhìn kìa! Anh Tạ Lẫm và chị ấy lên tới rồi!"
Giọng Khương Duyệt truyền đến từ những bậc thang đ/á phía dưới.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Tạ Lẫm đang cõng Khương Duyệt, khó khăn leo lên.
Đôi giày da nhỏ của Khương Duyệt rõ ràng không thích hợp để leo núi, lúc này đang tủi thân bám ch/ặt trên lưng Tạ Lẫm.
Tạ Lẫm mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt tái nhợt, trông thể lực đã chạm đến giới hạn.
Khi cậu ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi và Thẩm Dịch ngồi cạnh nhau, Thẩm Dịch còn đang giúp tôi lau mồ hôi.
Trong ánh mắt cậu ta lập tức bùng lên một luồng sát khí mãnh liệt.
"Khương Ninh!"
Cậu ta đặt Khương Duyệt xuống, sải bước xông lên.
"Đi theo anh!"
Cậu ta đưa tay định túm lấy cổ tay tôi, nhưng bị Thẩm Dịch dùng một chưởng đẩy ra.
"Học trưởng Tạ, cuộc thi vẫn chưa kết thúc, xin hãy tự trọng." Thẩm Dịch chắn trước mặt tôi, dáng đứng vững chãi như cây tùng.
Tạ Lẫm tức đến mức r/un r/ẩy cả người, chỉ vào mũi tôi gầm lên:
"Khương Ninh, em bị đi/ên rồi à? Em lại đi giao du với cái loại người ngoài này?"
"Em quên mất tình nghĩa chúng ta lớn lên cùng nhau rồi sao?"
Tôi nhìn bộ dạng mất kiểm soát này của cậu ta, trong lòng không hề gợn sóng.
"Tình nghĩa?"
"Tạ Lẫm, cái gọi là tình nghĩa của anh, chính là bắt tôi mãi mãi đi theo sau hai người, nhìn anh cõng Khương Duyệt sao?"
"Thẩm Dịch không phải người ngoài, cậu ấy là bạn của tôi, là người duy nhất lúc này quan tâm xem tôi có mệt không."
"Còn về phần anh, tốt nhất là nên đi chăm sóc tốt cho Duyệt Duyệt của anh đi, cô ấy trông như sắp ngất đến nơi rồi kìa."
Tôi chỉ tay về phía Khương Duyệt đang tái mét mặt mày, đứng không vững ở phía sau.
Tạ Lẫm khựng lại.
Cậu ta quay đầu, nhìn thấy Khương Duyệt đang ôm bụng, đ/au đớn ngồi sụp xuống đất.
"Anh Tạ Lẫm... em đ/au quá..."
Trên mặt Tạ Lẫm lộ ra vẻ giằng x/é.
Cậu ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Khương Duyệt.
Trước đây mỗi khi như thế này, tôi đều chủ động nói: "Tạ Lẫm, anh mau qua xem Duyệt Duyệt đi, em không sao đâu."
Sau đó, cậu ta sẽ đương nhiên bỏ mặc tôi mà đưa Khương Duyệt rời đi.
Nhưng lần này, tôi không nói một lời nào cả.