Tiêu Văn Cảnh ho khan một tiếng, nghiêng người dựa về phía ta nửa bước.
"Nhị hoàng chất."
Giọng chàng ôn hòa: "Minh Châu vừa tốn sức trong yến tiệc, cần sớm về phủ nghỉ ngơi."
Minh Châu.
Chàng gọi nghe thật tự nhiên, ta siết ch/ặt tay áo.
Tiêu Thừa Lễ nhìn Tiêu Văn Cảnh, ánh mắt lạnh đi: "Cửu hoàng thúc từ khi nào lại thân thiết với Chử cô nương đến vậy?"
Tiêu Văn Cảnh cười nói: "Hôm qua nàng c/ứu mạng bản vương, hôm nay lại tặng bản vương một bức tranh mãn nhãn, tự nhiên là thân rồi."
Tiêu Thừa Lễ còn muốn nói gì đó.
Ta chắp tay cáo từ: "Thần nữ cáo lui."
Khi xoay người, Tiêu Văn Cảnh thấp giọng lên tiếng: "Chử cô nương, xích huyền thiết cho bản vương mượn vịn một chút được không?"
Ta đưa đầu kia của sợi xích cho chàng.
Chàng nắm lấy xích, ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay ta.
Lạnh đến mức ta rùng mình một cái.
Đào Chi phía sau hít một hơi lạnh.
Ta cúi đầu nhìn sợi xích huyền thiết mà mỗi người chúng ta nắm một đầu, cứ như đang nắm tay vậy.
Lần này trong lòng ta không còn cảm giác ấm áp như lần ở phố Chu Tước nữa.
Người này giả b/ệnh, có thể giao thủ ngoài cổng cung, vậy mà lại ho đến mức đứng không vững trước mặt ta.
Những chuyện chàng giấu diếm, không hề ít hơn Tiêu Thừa Lễ.
Sau khi về phủ, ta bị ca ca chặn lại ở thao trường.
Chử Thừa An khoanh tay nhìn ta: "Nghe nói hôm nay ở trong cung muội dùng xích sắt để vẽ tranh, còn để Ninh vương nắm xích đưa muội ra khỏi cung?"
Ta chỉnh lại lời huynh ấy: "Không phải, chỉ là để chàng ấy vịn thôi."
Chử Thừa An cười lạnh: "Muội đoán xem cha có tin không?"
Ta giấu sợi xích huyền thiết ra sau lưng.
Chử Thừa An nheo mắt: "Chử Minh Châu, muội vừa bò ra khỏi cái hố của Nhị hoàng tử, đừng có lại nhảy xuống hồ của Ninh vương."
Ta không phục: "Ninh vương là người tốt."
"Tốt ở đâu?"
"Chàng ấy từng giúp muội."
Chử Thừa An không lên tiếng nữa, giọng điệu dịu lại: "Giúp muội là một chuyện, chàng ta là người thế nào lại là chuyện khác."
"Muội chắc chắn mình nhìn rõ chàng ta sao?"
Chử Thừa An nói đúng.
Ta quả thực chưa nhìn rõ.
Phụ thân đi ngang qua, dừng lại ngoài cổng vòm, không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.
Đêm đó, ta bị cấm túc.
Lý do là Chử Thừa An lầm bầm với phụ thân vài câu, phụ thân bảo ta tĩnh tâm ba ngày, suy nghĩ kỹ về chuyện của Ninh vương.
Ta treo sợi xích huyền thiết bên đầu giường, đối diện với nó suy nghĩ suốt ba đêm, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Tiêu Văn Cảnh hôm đó ở phố Chu Tước, hình như là nhìn Đào Chi một cái rồi mới cười.
Liệu chàng có... cũng nghe thấy gì không?
Ngày thứ hai bị cấm túc, một phong thư được nhét qua khe cửa.
【Chuyện lương đạo của lệnh thúc, nghi điểm vẫn chưa tan. Đã tra được manh mối, liên quan đến ám thám Bắc Khương. Hãy đợi thêm vài ngày, đợi chứng cứ đầy đủ, tất sẽ báo cho cô nương. Mong chớ vội. Lệnh thúc là trung liệt, không nên ch*t một cách không rõ ràng.】
Ta đọc bức thư ba lần, ép dưới gối.
Người này đang làm chuyện mà ta không dám nghĩ tới, chàng đang giúp ta tra nguyên nhân cái ch*t của nhị thúc.
Ngày thứ ba cấm túc, Ninh vương phủ lại gửi đến một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một bộ khóa cơ quan, kèm theo thư viết:
【Nghe nói cô nương bị cấm túc, làm chút quà giải khuây. Chuyện lần trước nói vẫn đang tra, có tiến triển sẽ báo sau.】
Ta tháo chín chiếc khóa, lòng càng lúc càng nặng nề.
Tại sao Tiêu Văn Cảnh lại để tâm đến vụ án của nhị thúc như vậy?
Một vương gia b/ệnh tật, tại sao phải mạo hiểm đi tra lại vụ án cũ ba năm trước?
Nhân tình này nếu phải trả, e là lớn hơn cả trời.
Đêm khuya, cổng phụ có động tĩnh.
Bà tử trực đêm mở khe cửa, đưa vào một chiếc hộp gấm, thấp giọng báo cáo: "Người của Ninh vương phủ để lại rồi đi ngay."
Trong hộp gấm là một chiếc khóa thỏ ngọc tinh xảo.
Trên bụng khóa khắc hai chữ: Minh Châu.
Ta nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, siết ch/ặt chiếc khóa trong lòng bàn tay.
Ta đứng dậy, đi tìm phụ thân.
Phụ thân vẫn còn ở thư phòng.
Ta đẩy cửa bước vào, đặt bức thư của Tiêu Văn Cảnh lên bàn.
"Cha, chuyện lương đạo của nhị thúc bị lộ, có lẽ không phải chỉ là chuyện đ/ao ki/ếm vô tình trên chiến trường."
Phụ thân ngẩng đầu nhìn ta.
"Ninh vương đang tra."
"Chàng ấy tra suốt hai năm rồi."
"Một vương gia ốm yếu như chàng, tại sao phải tra việc này?"
Phụ thân hồi lâu không nói.
"Chuyện của nhị thúc con, cha từng tra rồi."
Người lên tiếng, giọng khàn đặc: "Ba năm trước đuổi theo được một nửa thì manh mối đ/ứt đoạn."
"Có người nói, nó đ/ứt ở ngay dưới chân hoàng thành."
"Cha không thể tra tiếp được nữa, tra nữa chính là mưu phản."
Phụ thân xếp bức thư lại, trả cho ta.
"Minh Châu, nếu những gì Ninh vương tra là thật, thì nhân tình này, cha ghi nhớ."
"Nhưng con cũng phải nhớ kỹ, kẻ dám tra loại chuyện này, tuyệt đối không chỉ là một tên ốm yếu."
Ta trở về phòng, đối diện với chiếc khóa thỏ ngọc, ngồi suốt một đêm.
Cấm túc kết thúc, Triều Dương công chúa gửi thiếp mời ta đến sân mã cầu.
Ta và Triều Dương từ nhỏ đã không hợp nhau. Cưỡi ngựa b/ắn cung nàng ta luôn thua ta.
Trước đây Triều Dương m/ắng ta thô lỗ, ta m/ắng nàng ta đồ gà mờ.
Chẳng ai phục ai.
Đào Chi vừa nghe là sân mã cầu, sắc mặt liền thay đổi.