Đường dây ngầm của Bắc Khương bị phụ thân và Tiêu Văn Cảnh nhổ tận gốc, Hoàng thượng ban cho Trấn Bắc tướng quân phủ tấm đan thư thiết khoán.
Sau khi trọng thương ở buổi săn mùa thu, Tiêu Văn Cảnh đổ b/ệnh một trận lớn, sốt suốt bốn năm ngày, m/áu tươi ho ra nhuộm đỏ cả khăn tay.
Thái y nói, hàn đ/ộc mang theo từ trong bụng mẹ bị vết thương nặng dẫn phát ra ngoài, có qua khỏi được hay không hoàn toàn dựa vào căn cơ có vững chắc hay không.
Ta túc trực bên cạnh chàng năm ngày, câu đầu tiên chàng nói sau khi hạ sốt là: "Minh Châu canh giữ ta sao?"
Ta "ừ" một tiếng.
Chàng cười, nụ cười rất nhẹ.
Sợi xích huyền thiết của ta được treo ở sân luyện võ của Ninh vương phủ.
Mỗi khi Tiêu Văn Cảnh chọc ta gi/ận, chàng lại ngồi bên cạnh sợi xích ho hai tiếng.
Ta không thèm để ý đến chàng, chàng liền nói: "Minh Châu, bản vương không muốn đi bộ."
Ta bị chàng chọc cười, chàng đúng là đổi kiểu mới rồi.
Ta bước tới.
Tiêu Văn Cảnh ngước mắt: "Minh Châu đ/au lòng cho ta sao?"
Ta nhéo nhéo mặt chàng: "đ/au lòng cái con khỉ."
Chàng cười đặt tay ta lên môi.
"Búa cũng được, xích cũng được, Minh Châu cho, ta đều muốn hết."
Ta sinh được một cô con gái.
Ngày đầy tháng, con bé lướt qua cả bàn đầy vàng ngọc, ôm ch/ặt lấy sợi xích huyền thiết kia.
Cha ta rưng rưng nước mắt, nói Trấn Bắc tướng quân phủ đã có người kế thừa.
Tiêu Văn Cảnh bế con gái, cười đầy vẻ ôn nhu.
Đào Chi đứng bên cạnh đỡ trán.
【Xong đời, tiểu thư cũng là một kẻ đại lực sĩ.】
Con gái ta cười, giọng non nớt gọi: "Nương, búa!"
Tiêu Văn Cảnh lập tức sai người đi đúc búa vàng nhỏ.
Đào Chi và Thập Ngũ thành thân.
Đào Chi bế con gái ta, miệng chê con bé làm rối búi tóc của mình, nhưng trong lòng lại khen đứa trẻ lên tận mây xanh.
Thập Ngũ đứng bên cạnh, nghiêm túc hỏi: "Trong lòng nàng có phải đang khen đứa trẻ không?"
Đào Chi giẫm một cước: "Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi!"
Thập Ngũ im miệng.
Tiêu Văn Cảnh bên cạnh vai run lên không ngừng.
Ta liếc chàng một cái: "Chàng còn cười nữa, đêm nay ngủ thư phòng."
Chàng lập tức im bặt, bế con gái ra chắn trước ngựk.
"Kiểu Kiểu, c/ứu cha."
Cô bé nắm lấy vạt áo chàng, gọi: "C/ứu!"
Cha ta cảm động không thôi: "Có khí phách, đúng là giống nòi nhà họ Chử chúng ta."
Tiêu Văn Cảnh nói nhỏ: "Cũng giống con."
Cha ta lườm chàng: "Giống chỗ nào?"
Tiêu Văn Cảnh chỉ vào mắt con gái: "Biết giả đáng thương."
Cả sân đầy người cười ngất.
Năm Tiểu Kiểu ba tuổi, lần đầu tiên vào cung.
Hoàng thượng trêu con bé, hỏi nó lớn lên muốn ban thưởng gì.
Tim ta đ/ập thình thịch, như nhìn thấy chính mình năm xưa.
Cô bé ôm chiếc búa vàng nhỏ, giọng non nớt nói: "Muốn xích!"
Cả điện im phăng phắc.
Hoàng thượng cười lớn: "Ninh vương phủ các ngươi, sao lại cùng một mạch yêu mấy thứ này thế?"
Tiêu Văn Cảnh nghiêm túc: "Bệ hạ, đây là gia phong."
Ta suýt chút nữa phun cả trà ra ngoài.
Triều Dương công chúa cười đến mức vỗ bàn liên tục.
Tiêu Thừa Lễ ngày đó cũng có mặt.
Bên cạnh hắn là Thẩm Phù.
Thẩm Phù nhìn Tiểu Kiểu Kiểu, mỉm cười với ta.
Ta gật đầu đáp lại.
Người đã lỡ nhịp thì cứ bước tiếp, cuộc sống vẫn phải trôi qua.
Trên đường về phủ, Tiêu Văn Cảnh nắm ch/ặt tay ta.
"Ngày đó, nếu nàng thực sự c/ầu x/in ban hôn thì sao?"
Ta suy nghĩ một chút: "Chàng sẽ làm thế nào?"
Chàng rủ mắt cười: "Cư/ớp."
"Cư/ớp hôn?"
"Cư/ớp người, cư/ớp chó, cư/ớp cả tướng quân phủ."
Ta tức đến bật cười: "Gan thật đấy."
Chàng khẽ nói: "May mà, nương tử chọn sợi xích trước."
Sợi xích không khóa được ta, nhưng lại kéo chàng về bên cạnh ta.
Ta đã bước ra khỏi giấc mộng cũ, cũng tốt mà.
Ta nhìn cả sân đầy cảnh gà bay chó sủa, nhớ lại ngày đi săn mùa thu năm ấy.
Nếu không phải vì tiếng lòng của Đào Chi, có lẽ ta đã cầu sai nhân duyên, hại ch*t cả nhà, cũng bỏ lỡ người luôn giả vờ yếu đuối trước mặt ta này.
Ta siết ch/ặt tay Tiêu Văn Cảnh.
Chàng cúi đầu nhìn ta: "Sao thế?"
Ta nói: "Sau này giả b/ệnh đổi kiểu mới đi, đừng có suốt ngày ho với bủn rủn chân tay nữa."
Chàng chớp mắt: "Vậy giả đáng thương thì sao?"
Ta không nói gì.
Chàng tiến lại gần, cọ cọ vào vai ta.
"Nương tử."
Đào Chi đứng xa xa hét lên: "Vương gia, ngài có thể giữ chút mặt mũi không!"
Vai Tiêu Văn Cảnh rung lên dữ dội hơn.
Ta cũng cười.
Thôi vậy.
Chàng không cần mặt mũi, ta cần chàng là được.
Sợi xích trong tay này cứ loảng xoảng, ồn ào suốt bao năm.
Ồn ào mãi, ta cũng thành quen.