“Vậy nên cháu muốn làm một giao dịch với chú, chỉ cần chú hứa với cháu, sau khi cháu đi rồi hãy chăm sóc mẹ cháu thật tốt, đừng để mẹ cháu quá đ/au lòng, cháu sẽ giúp chú đến với mẹ, thế nào?”
Tôi phải mất một lúc lâu mới định thần lại, con bé đã quyết định từ bỏ điều trị.
Sau đó, như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi gật đầu:
“Được.”
4.
Con bé kích động đến mức ho sặc sụa, vừa ho là không dừng lại được, khó chịu đến mức không thở nổi.
Nó lấy trong ba lô ra hai viên th/uốc uống vào, mới thấy dễ chịu hơn một chút.
“Chú ơi, nếu chú nuốt lời, đối xử không tốt với mẹ cháu, cháu làm m/a cũng sẽ không tha cho chú đâu!”
Nó cố tỏ ra hung dữ giơ nắm đ/ấm về phía tôi, còn ánh mắt tôi thì cứ dán ch/ặt vào chiếc ba lô đang mở của nó.
Bên trong có vài cuốn sách giáo khoa lớp 9, còn nhét không ít vỏ chai nhựa.
Lúc này tôi mới biết, nó năm nay chưa đầy 15 tuổi, tên là Triệu Nhạc Nhạc.
Nó nói muốn quan sát tôi thêm vài ngày, bảo tôi đưa đón nó đi học.
Con bé rất kiên cường, 11 tuổi bắt đầu phát b/ệnh, 4 năm nay ngày nào cũng sống trong đ/au đớn tột cùng.
Nhưng nó nghiến răng chịu đựng.
Cho đến tận bây giờ, nó thực sự không gánh nổi nữa rồi.
Tôi cũng kể cho nó nghe về quá khứ của tôi và Lâm Quyên.
Tôi lấy ra những bức ảnh cũ, những lá thư tình chúng tôi gửi cho nhau, cuối cùng cũng lấy được lòng tin của nó.
Nó có chút bận tâm về thân phận tù nhân của tôi, nhưng lại cảm thấy tôi đủ hung, đủ tà/n nh/ẫn mới có thể bảo vệ Lâm Quyên không bị chồng cũ b/ắt n/ạt, thế là quyết định tiếp tục giao dịch...
“Ngày mai chú tạm thời không cần đến đón cháu đâu, mẹ cháu muốn đưa cháu đến b/ệnh viện một chuyến.”
Triệu Nhạc Nhạc vừa cắn kem vừa nói với vẻ đ/au đầu: “Lần này không biết lại phải lãng phí bao nhiêu tiền nữa. Chú chuẩn bị đi, cháu sẽ nghĩ cách tạo cơ hội cho hai người gặp nhau riêng.”
Nó vừa trầm tư vừa cắn thêm miếng kem.
Nhưng nó không nỡ ăn hết ngay, để kem tan dần trong miệng, vị ngọt mát lạnh khiến mắt nó sáng rực lên.
Tôi lại m/ua cho nó một cây nữa.
Nó nhận, nhưng không ăn, cứ nắm ch/ặt trong tay, để dành cho Lâm Quyên đang trông sạp hàng.
Ngày hôm sau, sáng sớm tôi đến b/ệnh viện tìm em trai.
Nó và vợ đều là bác sĩ.
Vừa gặp mặt, tôi đã nói: “Anh nghe ngóng rồi, lương tháng của chú ít nhất cũng ba bốn chục nghìn tệ chứ nhỉ?”
Em trai tôi ngẩn người, nói: “Cũng tầm đó, nhưng em còn tiền trả góp nhà, xe cũng đến lúc phải đổi, học phí của hai đứa nhỏ cũng là một khoản lớn. Em căn bản không tiết kiệm được tiền.”
Vợ nó đứng ra, mặt nặng mày nhẹ: “Anh, lúc anh nhận 100 nghìn tệ kia chẳng phải đã thỏa thuận rồi sao? Chuyện quá khứ xóa bỏ hết, anh còn đến tìm chúng tôi làm gì?”
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm: “Anh vì Kiến Khôn mà vô tình gi*t người, ngồi tù 20 năm, 100 nghìn là không đủ.”
Vợ nó cười khẩy: “Vậy anh muốn bao nhiêu?”
“2 triệu--”
Lời còn chưa dứt, vợ nó đã kích động hét lên: “Anh định tống tiền đấy à? Anh, đừng trách em nói khó nghe, anh đến đại học còn chưa học, năm đó chỉ là công nhân, cái mạng này của anh đáng giá 2 triệu sao?”
“Huống hồ năm đó, Kiến Khôn có bảo anh đi c/ứu nó không? Có bảo anh gi*t người không? Vì anh mà nó đến lý lịch tư pháp cũng không qua nổi, chỉ có thể làm bác sĩ, chúng tôi không h/ận anh là may rồi...”
Bị đuổi ra khỏi b/ệnh viện, tôi không nhận được một xu nào.
Tôi đòi 2 triệu không phải vì bản thân, mà là để chữa b/ệnh cho Triệu Nhạc Nhạc.
Tôi đồng ý với giao kèo của nó, chỉ là muốn trấn an nó.
Làm sao tôi có thể thực sự để nó từ bỏ điều trị?
Tôi cứ nghĩ 20 năm tù tội này thế nào cũng có thể khiến em trai đưa ra thêm chút tiền.
Nhưng mà...
Cười khổ một tiếng, tôi nhận ra nó đã chẳng còn chút tình thân nào với tôi, trong mắt nó chỉ toàn là sự ghẻ lạnh.
Tôi còn có thể tìm tiền chữa b/ệnh cho Triệu Nhạc Nhạc ở đâu nữa?
Đang đ/au đầu, tôi lại nhìn thấy chồng cũ của Lâm Quyên là Triệu Chí Thắng.
Nó cũng nhìn thấy tôi, sợ đến mức trợn tròn mắt: “Mày... mày còn chưa xong à?”
“Tao cảnh cáo mày, ở đây toàn người, mày mà đá/nh tao nữa tao báo cảnh sát đấy!”
Tôi lạnh lùng nhìn nó: “Mày đến b/ệnh viện này để chặn đường Lâm Quyên à?”
“Tao hình như đã nói với mày rồi, còn dám quấy rối họ, tao sẽ đá/nh ch*t mày!”
Triệu Chí Thắng nghiến răng, vừa lùi lại vừa nói: “Tao không quấy rối họ, là họ n/ợ tao! Tao rơi vào nông nỗi này đều là do con khốn Lâm Quyên hại!”
“Năm đó lúc cưới, nó lấy đi 300 nghìn tệ tiền sính lễ của tao, kết quả việc kinh doanh của tao gặp vấn đề, nó một xu cũng không chịu đưa ra, làm tao phá sản!”
“Tao đòi lại số tiền nó n/ợ tao thì có gì sai?”
Trong khoảnh khắc, tôi như bị sét đá/nh, con số 300 nghìn tệ khiến tôi gần như không thở nổi!
Khoản bồi thường cho vụ gi*t người năm đó đúng là 300 nghìn tệ, số tiền này có người đã đứng ra trả giúp tôi, mới giúp tôi được giảm án xuống còn 20 năm và ra tù sớm.
Tôi cứ tưởng khoản tiền bồi thường đó là do bố mẹ tôi bỏ ra.
Giờ xem ra, người bỏ tiền lại chính là Lâm Quyên?