Mấy gã chạy bàn mặc áo ngắn, thân hình vạm vỡ lập tức bưng vò rư/ợu len lỏi giữa những dãy bàn ghế.
Những gã này đều do Tô Đường đích thân tuyển chọn, yêu cầu thống nhất: tám múi bụng, nụ cười tỏa nắng.
"Ngươi nhìn gã mặc áo đỏ kia xem, đường nét cánh tay kìa, tuyệt thật."
Tô Đường dùng khuỷu tay huých huých ta, mắt sáng rực lên.
"Thu liễm chút đi." Ta cười lườm nàng.
"Ngươi giờ là Tô lão bản giàu nhất phủ Bình Giang rồi, chú ý hình tượng chút đi."
Trước kia ở Vương phủ, cười không được hở răng, đi không được bước dài.
Đến việc ăn thêm một miếng th!t cũng phải bị m/a m/a nhắc nhở chú ý tư thái.
Giờ đây, chúng ta mặc loại lụa mềm mại thoải mái nhất, uống rư/ợu mạnh, rung đùi, nghe nhạc điệu Giang Nam.
Đây mới là cuộc sống của con người.
Ngay khi chúng ta đang tận hưởng sự thư thái hiếm có này.
Ở phía cầu thang truyền đến tiếng bước chân vội vã.
"Hai vị chủ nhân!"
Lý Thuận, tiểu nhị của tửu lâu, r/un r/ẩy chạy lên, sắc mặt trắng bệch.
"Sao vậy? Hoảng hốt cái gì, hậu trù bị ch/áy à?" Tô Đường lau miệng.
"Không phải... bên ngoài có hai vị khách lớn, nói là muốn bao trọn tửu lâu."
Lý Thuận nói năng lắp bắp.
"Tiểu nhân nói hôm nay khách đầy, không nhận bao trọn. Người nọ khí thế đ/áng s/ợ quá, trực tiếp ném một rương vàng lên quầy.
"Nói... nói nếu các người không xuống gặp hắn, thì sẽ dỡ luôn cái tửu lâu này!"
Ta nhíu mày.
Ở phủ Bình Giang, ngay cả tri phủ đại nhân cũng phải nể mặt chúng ta ba phần.
Kẻ nào không có mắt mà dám đến phá đám?
"Khách lớn gì chứ, bảo hắn, cô nãi nãi hôm nay tâm trạng không tốt, không tiếp khách!"
Ta thậm chí không ngẩng đầu, nhấp một ngụm trà.
"Trực tiếp bảo hộ viện đá/nh bọn chúng ra ngoài bằng gậy."
"Thật sao?"
Một giọng nói khàn đặc nhưng lại vô cùng quen thuộc đột ngột vang lên ở đầu cầu thang.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa dẫn tới nhã tọa tầng ba bị một cước đ/á văng.
Mảnh gỗ b/ắn tung tóe.
Tay ta đang cầm chén trà khựng lại, nước trà b/ắn lên mu bàn tay, nóng đến mức ta phải hít một hơi lạnh.
Chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trước cửa đứng hai người.
Tiêu Nghiễn Từ và Tiêu Hạc Xuyên.
Ta gần như không thể tin vào mắt mình.
Thế tử gia Tiêu Nghiễn Từ luôn sạch sẽ không tì vết, cao cao tại thượng kia.
Lúc này, chiếc cẩm bào màu đen trên người dính đầy bụi bẩn, tóc tai rối bời.
Hốc mắt đỏ ngầu, đầy những tia m/áu đ/áng s/ợ.
Dưới cằm mọc ra lớp râu lởm chởm, cả người toát lên vẻ mệt mỏi và chật vật khó lòng che giấu.
Tiêu Hạc Xuyên đứng sau lưng hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhị công tử từng phong lưu phóng khoáng, giờ đây g/ầy rộc đi, ánh mắt như con sói đói khát.
Nhìn chằm chằm vào Tô Đường.
Sự tương phản quá lớn.
Đây vẫn là hai gã nam nhân từng vì Cố Niệm An mà giẫm đạp chúng ta dưới chân sao?
"Vi Ninh..."
Giọng Tiêu Nghiễn Từ r/un r/ẩy, gần như lảo đảo bước về phía ta.
Hắn đưa đôi bàn tay xươ/ng xẩu ra, muốn chạm vào mặt ta.
"Đừng chạm vào ta!"
Phản ứng đầu tiên của ta là lùi lại một bước, một cước đ/á vào chiếc ghế tròn trước mặt.
Chiếc ghế trượt về phía hắn, chặn đường đi của hắn.
"Thế tử gia sao có thời gian rảnh rỗi đến chốn lầu xanh này?"
Ta lạnh lùng nhìn hắn, như thể đang nhìn một người lạ.
"B/ệnh của Cố tướng quân khỏi rồi sao? Không cần huynh rót trà rót nước hầu hạ nữa à?"
Đáy mắt Tiêu Nghiễn Từ thoáng qua tia đ/au nhói.
Hắn đứng yên tại chỗ, tay cứng đờ giữa không trung.
"Vi Ninh, nàng đang gi/ận ta sao?"
"Không phải gi/ận." Ta ngắt lời hắn.
"Mà là cảm thấy gh/ê t/ởm."
Bên kia, Tiêu Hạc Xuyên đã "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt Tô Đường.
Cái quỳ này khiến đám tiểu nhị đang thập thò dưới lầu suýt rơi cả hàm.
"Đường Đường, ta sai rồi."
Tiêu Hạc Xuyên vươn tay kéo vạt áo Tô Đường, hèn mọn đến tột cùng.
"Nàng đừng gi/ận nữa, theo ta về nhà được không? Ta sẽ nhổ sạch rừng trúc đó, trồng toàn bộ cà chua cho nàng, trồng mấy trăm mẫu cũng được."
"Cút."
Tô Đường không chút khách khí, một cước đ/á thẳng vào vai hắn.
Trực tiếp đ/á hắn ngã ngồi xuống đất.
"Tiêu Hạc Xuyên, ngươi đừng làm bẩn bộ quần áo mới của ta."
Nàng nhìn xuống hắn từ trên cao.
"Đống cà chua rá/ch nát của ngươi, ta đã đ/ốt thành tro cùng với đống thơ rác rưởi ngươi viết rồi."
"Giờ mới tới c/ầu x/in ta, muộn rồi."
Sắc mặt Tiêu Hạc Xuyên trắng bệch, như thể bị ai đó rút cạn m/áu trong người.
Tiêu Nghiễn Từ hít sâu một hơi, nén sự r/un r/ẩy trong giọng nói.
"Vi Ninh, giữa chúng ta có hiểu lầm."
"Nàng nghe ta giải thích."
"Hiểu lầm?" Ta tức quá hóa cười.
"Huynh đem tấm Tử Tuyết Nhung của ta tặng cho người khác là hiểu lầm sao?"
"Huynh nhục mạ ta là kẻ gh/en t/uông trước mặt mọi người là hiểu lầm sao?"
"Hay là huynh bắt ta đến tiệc rư/ợu hầu hạ người đàn bà kia như một con hầu, cũng là hiểu lầm?!"
"Giải thích? Được thôi, huynh giải thích đi."