Điện thoại lại rung.

Là một tin nhắn từ ngân hàng.

“Thẻ tiết kiệm đuôi 1234 của quý khách vừa nhận được khoản chuyển khoản 287 tệ, từ tài khoản đuôi 5678.”

Phần ghi chú viết: “Khoản thi hành án tháng này.”

Tôi không mở ra xem.

Đút điện thoại vào túi, thu dọn đồ đạc rồi tan làm.

Bước ra khỏi tòa nhà công ty, gió hơi se lạnh.

Tôi kéo ch/ặt áo khoác, đi về phía ga tàu điện ngầm.

Ngang qua một tiệm hoa, trước cửa bày từng xô hoa tươi.

Hồng, ly, cúc họa mi, baby.

Bà chủ tiệm đang gói một bó hoa, thấy tôi liền cười: “Tan làm rồi à?”

“Vâng, tan làm rồi ạ.”

“Có muốn m/ua một bó hoa về nhà không? Hôm nay hoa hồng đang giảm giá đấy.”

Tôi nhìn những bông hoa đó, chọn một bó cúc họa mi.

Màu vàng, nhỏ xíu, từng bông từng bông chen chúc nhau.

Bà chủ gói cẩn thận rồi đưa tôi: “Mười lăm tệ.”

Tôi trả tiền, ôm bó hoa tiếp tục bước đi.

Trên tàu điện ngầm rất đông người, tôi tìm một góc đứng, hương cúc họa mi thoang thoảng, rất dễ chịu.

Một cô gái trẻ bên cạnh nhìn bó hoa trong tay tôi, nói: “Anh ơi, hoa này đẹp quá.”

Tôi nói: “Cảm ơn em.”

Cô ấy hỏi: “Là bạn gái tặng à anh?”

Tôi nói: “Không phải. Tự m/ua đấy.”

Cô ấy sững người một chút rồi cười: “Tự m/ua hoa cũng hay mà.”

Tôi nói: “Đúng vậy. Rất hay.”

Xuống tàu, đi qua cầu vượt, băng qua con phố cũ trồng đầy những cây ngô đồng.

Đèn đường kéo dài cái bóng của tôi ra thật xa.

Tôi ôm bó hoa, giẫm lên cái bóng của chính mình, từng bước từng bước đi về nhà.

Sắp đến cửa, điện thoại lại rung.

Cầm lên xem, là tin nhắn của Đại Phi.

“Lý Nham, tuần sau sinh nhật tôi, cậu mời tôi đi ăn nhé.”

Tôi trả lời: “Được.”

Cậu ấy lại nhắn: “Không được mừng lễ đâu đấy, người đến là được rồi.”

Tôi cười: “Biết rồi.”

Đẩy cửa vào nhà, vợ đang ngồi trên sofa xem tivi.

Thấy bó hoa trong tay tôi, cô ấy nhướn mày: “Hôm nay ngày gì thế?”

“Chẳng ngày gì cả. Chỉ là muốn m/ua thôi.”

Cô ấy cười, đứng dậy vào bếp lấy một chiếc bình thủy tinh, đổ chút nước rồi cắm hoa vào.

Đặt lên bàn ăn.

Những bông cúc họa mi vàng dưới ánh đèn trông rất đẹp.

Tôi ngồi trên sofa, tựa đầu vào vai cô ấy.

Trên tivi đang chiếu một bộ phim cũ, âm thanh rất nhỏ, hình ảnh chập chờn.

Vợ nói: “Tháng sau sinh nhật mẹ em, chúng mình về quê một chuyến nhé?”

Tôi nói: “Được.”

Cô ấy nói: “Chuyện em trai anh cưới vợ, bố mẹ lại nhắc đến, bảo anh góp năm mươi nghìn.”

Tôi im lặng một lát.

Cô ấy hỏi: “Anh định tính sao?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Không góp nữa.”

“Không góp sao?”

“Trước đây anh luôn nghĩ, người nhà mở lời mà mình không giúp thì là lỗi của mình. Nhưng giờ anh hiểu ra rồi. Giúp là tình nghĩa, không giúp là bổn phận. Anh giúp bao nhiêu năm nay, có ai nhớ đến lòng tốt của anh đâu?”

Vợ nhìn tôi, không nói gì, nắm ch/ặt lấy tay tôi.

Ngoài cửa sổ gió thổi qua, lá cây ngô đồng xào xạc.

Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy lòng mình thật yên tĩnh.

Thật yên tĩnh.

Bó cúc họa mi ấy để trên bàn ăn suốt hai tuần.

Cánh hoa dần khô lại, màu sắc từ vàng tươi chuyển sang nâu nhạt, nhưng hình dáng vẫn không thay đổi.

Từng bông, từng bông vẫn cứ chen chúc bên nhau.

Tôi không nỡ vứt đi.

Vợ nói: “Khô hết rồi, vứt đi thôi.”

Tôi nói: “Để thêm chút nữa.”

Lại một tuần nữa trôi qua, hoa khô bắt đầu rụng cánh.

Từng cánh, từng cánh rơi xuống bàn ăn, giống như những ngôi sao phai màu.

Tôi lấy một tờ giấy trắng, nhặt những cánh hoa lên, kẹp vào một cuốn sách.

Cuốn sách đó tên là “Hoàng tử bé”.

Kẹp ở chương “Thuần hóa”.

“Nếu cậu thuần hóa tôi, chúng ta sẽ cần đến nhau. Với tôi, cậu sẽ là duy nhất trên thế giới này.”

Tôi gấp sách lại, đặt về giá.

Những cánh hoa đó sẽ dần mỏng đi, giòn đi, trong suốt đi trong trang sách.

Nhưng chúng sẽ luôn ở đó.

Nhắc nhở tôi.

Tôi từng thuần hóa một người.

Cũng từng bị anh ta làm tổn thương.

Nhưng cuối cùng, tôi đã học được cách buông tay.

Đây không phải là một câu chuyện về sự h/ận th/ù.

Đây là một câu chuyện về sự tỉnh thức.

Nửa năm sau.

Vợ tôi mang th/ai.

Ngày biết tin có hai vạch, tôi xin nghỉ một ngày ở nhà chăm sóc cô ấy.

Tôi làm một bàn đầy món ăn, sườn kho, cá vược hấp, bông cải xanh xào tỏi, canh cà chua trứng.

Giống hệt những món cô ấy từng nấu cho tôi hôm đó.

Cô ấy ngồi trước bàn ăn, nhìn những món ăn đó, bỗng nhiên mỉm cười.

Tôi hỏi: “Em cười gì thế?”

Cô ấy nói: “Em nhớ đến hôm anh làm sườn cho em, anh vừa ăn vừa khóc.”

Tôi ngượng ngùng sờ mũi: “Lúc đó không biết phải an ủi em thế nào, chỉ có thể nấu một bữa cơm.”

“Thế còn bây giờ thì sao?”

“Bây giờ cũng thế thôi. Khi nào em buồn, anh lại nấu cơm cho em.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi dùng kỹ năng lái xe, chặn cứng gã hàng xóm chiếm chỗ đỗ đến phát khóc

Chương 9
Sau khi mua chỗ đỗ xe, tôi còn chưa kịp sử dụng thì đã bị gã hàng xóm đi Land Rover ngang nhiên chiếm suốt ba tháng. Ban quản lý mặc kệ, cảnh sát cũng khó can thiệp. Hắn còn cười khẩy: “Một con Corolla mà cũng xứng đỗ chỗ đẹp à?” Tôi chỉ mỉm cười, đi tậu ngay một chiếc Bentley Bentayga giá bốn triệu tệ, rộng đúng 1.996 mm. Trong khi chiếc Land Rover của hắn... rộng vừa khéo 2.017 mm. Sáng hôm sau, tôi dùng kỹ thuật lái xe cấp thần, "nhét" chiếc Bentley vào chỗ đỗ một cách hoàn hảo. Chiếc Land Rover của hắn lập tức bị khóa kín bốn phía. Tiến lên năm phân, cản trước sẽ hôn ngay cản sau xe tôi. Lùi lại năm phân, đập thẳng vào bức tường. Đánh lái sang trái, cửa xe tôi chắn ngay đó. Đánh lái sang phải, chiếc BMW bên cạnh đang chờ sẵn. Lần này... Đến lượt hắn khóc lóc van xin tôi đánh xe ra.
Hiện đại
0