Uống đến thủng dạ dày, uống đến nôn ra m/áu, uống đến ngộ đ/ộc rư/ợu.
Bạch Nhân bị hai gã đàn ông này dọa sợ, ngay trong đêm từ bỏ sự nghiệp vốn đã bấp bênh của mình mà trốn ra nước ngoài. Thế nhưng khi mất đi sự chu cấp của hai nhà họ Đàm và họ Hoắc, hào quang nữ chính của cô ta cũng không còn tác dụng nữa. Cuộc sống rơi xuống vực thẳm.
Cho đến một ngày.
Khi Hoắc Dã muốn hôn “tôi”, anh ta đột nhiên đứng không vững, ngã xuống sàn nhà.
Lòng bàn tay chạm vào tấm thảm.
Một chiếc nhẫn trơ trọi nằm đó.
Chiếc nhẫn cưới của anh ta vẫn còn đeo trên tay, còn chiếc này, chính là chiếc đã bị tôi vứt bỏ.
Gi/ật mình tỉnh mộng.
Anh ta ôm ch/ặt lấy chiếc nhẫn đó như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cuộn mình trên tấm thảm, gào khóc thảm thiết.
Hoắc Dã b/án đi công ty đang lung lay sắp đổ của mình.
Toàn bộ số tiền thu được đều dùng để đầu tư vào huyền học.
Không biết anh ta tìm đâu ra một đạo sĩ.
Vậy mà lại thực sự có cách hoán đổi trời đất.
Chỉ là phương pháp này.
Cần người phải trả giá bằng mạng sống.
Trong ngôi đình cổ thâm sơn, gió thổi lay động những tán cây xanh biếc nơi xa, nét mặt Hoắc Dã không chút d/ao động.
“Ừ. Tôi đổi.”
Đối với anh ta.
Không có Thẩm Tâm, giữ lại mạng sống này cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Đàm Từ Phong cũng cúi đầu.
Như kẻ mất h/ồn.
“Tôi cũng đổi.”
Tôi và Lâm Du Du nhìn nhau không nói.
Hệ thống thu lại màn sáng.
“Ba ngày sau, nhân viên chuyên trách sẽ xử lý linh h/ồn của họ.
Vì vượt biên trái phép từ thế giới khác, họ sẽ bị áp giải về không gian chủ thần để xét xử, án tù bắt đầu từ ba trăm năm.”
Nó lại nói bằng giọng công vụ: “Để bù đắp cho sai sót trong công việc của chúng tôi, đã phát phần thưởng bồi thường cho hai vị. Năm mươi triệu đơn vị tiền tệ lưu thông của thế giới này đã được chuyển vào tài khoản, xin vui lòng kiểm tra.”
Tôi và Lâm Du Du sung sướng đến mức cười toe toét vì món tiền từ trên trời rơi xuống.
“Chồng cũ lạnh lùng nay đã biến thành những tờ tiền nóng hổi!”
Tại chỗ mời hệ thống đi ăn.
Hệ thống vẫn lịch sự từ chối: “Không cần đâu. Tôi không ăn được.”
Cuối cùng, bữa ăn đó vẫn là tôi và Lâm Du Du đi ăn.
Ăn uống thả ga.
Quậy phá không biết ngày đêm suốt ba ngày.
Ngày thứ ba thức dậy, chúng tôi vẫn còn say mèm.
Hệ thống xuất hiện: “Họ muốn gặp hai người lần cuối.”
Tôi và Lâm Du Du lắc đầu.
“Không gặp.”
Hệ thống hoàn toàn biến mất.
Sau lần này.
Có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Tôi kéo rèm cửa, ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào.
Bầu trời mùa hè trong xanh.
Lại là một ngày mới bắt đầu.