Thập bát ca ca lập tức bưng bánh đường chạy tới: “Nhược Nhược đừng khóc, ăn cái này đi!”
Thái tử ca ca cầm lấy khăn tay.
Phụ hoàng cúi đầu dỗ dành ta.
“Khóc đi, phụ hoàng ở đây.”
Thế là ta an tâm rơi hai giọt nước mắt.
Chiếc chuông vàng nhỏ bên thắt lưng khẽ vang lên một tiếng.
Kinh linh.
Ta biết, dù cho ta có hiểu chuyện hay không, có kiêu kỳ hay không, có hay rơi nước mắt vì những chuyện nhỏ nhặt hay không.
Luôn có người sẽ nói với ta rằng:
Khương Nhược Nhược không cần phải được trị khỏi.
Khương Nhược Nhược chỉ cần được yêu thương thật lòng là đủ.