Đó là... canh lê chưng đường phèn.
Là món canh mà Diệp An An ngày nào cũng được uống, còn Diệp Nhứ Nhứ thì chưa bao giờ được nếm thử, món canh do chính tay mẹ làm.
Chương 25
“An An hồi nhỏ mỗi lần nhập viện, mẹ đều hầm món canh này cho con bé,” mẹ Diệp nói, giọng rất khẽ, như đang tự nói với chính mình. “Nó thích uống, con cũng muốn uống, nhưng mẹ chưa bao giờ làm cho con lấy một lần. Năm đó con sốt ba mươi chín độ, tự mình lục lọi hộp th/uốc tìm th/uốc hạ sốt để uống, sau này mẹ biết được, cũng chỉ nói một câu “lần sau đừng lục lọi hộp th/uốc lung tung”, rồi quay đầu đi đưa canh cho An An.”
“Con chưa bao giờ nói mình muốn gì, nên mẹ cứ giả vờ như con không biết mình muốn gì.”
Bà đẩy bát canh về phía Diệp Nhứ Nhứ, bàn tay hơi r/un r/ẩy: “Đây là lần đầu tiên mẹ làm cho con, chắc cũng là lần cuối cùng rồi.”
Diệp Nhứ Nhứ không nhận. Mọi câu bà nói, Diệp Nhứ Nhứ đều nhớ rõ. Cơn sốt năm ấy, hộp th/uốc hạ sốt, bóng lưng bà quay đi đưa canh cho Diệp An An. Những chuyện này Diệp Nhứ Nhứ đã ghi nhớ hơn mười năm, chưa bao giờ nói ra với bà. Hôm nay, chính bà lại tự mình nói ra.
“Mẹ không cần phải làm vậy,” Diệp Nhứ Nhứ nói, “Việc mẹ đưa chị ấy ra nước ngoài là lựa chọn của mẹ, không cần phải đặc biệt đến từ biệt con trước khi đi.”
Mẹ Diệp cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe, nhưng không còn khóc thành tiếng như trước. Bà dùng mu bàn tay lau khóe mắt, hít sâu một hơi, trong giọng nói mang theo một thứ gì đó mà Diệp Nhứ Nhứ chưa từng nghe qua--không phải là ấm ức, không phải là trách móc, mà là sự mệt mỏi chân thực.
“Mẹ không phải đến để c/ầu x/in con tha thứ, Nhứ Nhứ. Đời này mẹ n/ợ con quá nhiều, nói bao nhiêu lời xin lỗi cũng không trả hết được. B/ệnh của An An cần ra nước ngoài chữa trị, có lẽ rất lâu nữa sẽ không quay về.”
“Trước khi đi, mẹ chỉ muốn nấu cho con một bát canh. Con uống hay không cũng không sao. Mẹ chỉ muốn cho con biết--mẹ cũng có lúc nhớ đến con.”
Bà cũng có lúc nhớ đến Diệp Nhứ Nhứ. Không phải lúc nào cũng nhớ, không phải ngày đêm mong ngóng, mà là thỉnh thoảng, thỉnh thoảng mới nhớ tới.
Diệp Nhứ Nhứ bưng bát canh lên uống một ngụm. Vị ngọt, lê được hầm rất nhừ, tan ngay trong miệng. Giống hệt với hương vị mà cô đã tưởng tượng năm bảy tuổi.
“Canh rất ngon,” Diệp Nhứ Nhứ đặt bát xuống, đứng dậy, “Chúc mẹ và chị ở nước ngoài mọi sự thuận lợi. Chuyện ở nhà cũ, cứ để con lo.”
Mẹ Diệp ngẩng đầu nhìn Diệp Nhứ Nhứ, đôi môi mấp máy vài cái, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Chăm sóc bản thân cho tốt.”
“Con sẽ,” Diệp Nhứ Nhứ đi đến cửa, không quay đầu lại, “Mẹ cũng vậy.”
Đẩy cửa ra, lá bạch quả ở nhà cũ vẫn đang rơi. Diệp Nhứ Nhứ đứng ở cửa, giữ lại hương vị của bát canh lê đường phèn nơi đầu lưỡi, từng bước từng bước đi xuống bậc thềm. Không có tha thứ, cũng không có oán h/ận. Cô chỉ là đã buông bỏ.
Những nỗi ấm ức và không cam lòng suốt mười mấy năm qua, trong bát canh muộn màng này, cuối cùng không còn là thứ nặng nề nhất trong lòng cô nữa.
Sáng hôm sau, nghĩa trang Tây Sơn. Bia m/ộ mới đã khắc xong, phần lạc khoản khắc tên “Con gái Nhứ Nhứ, con gái An An lập”. Diệp Nhứ Nhứ mang lá thư cha Diệp viết cho mình đến trước m/ộ, quẹt một que diêm, nhìn những trang giấy dần cuộn lại thành tro bụi trong ngọn lửa.
Cha, cha thấy không? Cha không đồng ý anh ấy làm con rể của cha, nhưng anh ấy vẫn thay cha canh giữ Diệp thị suốt ba năm. Cha không cho anh ấy đến gần con, nhưng cả đời này anh ấy chưa bao giờ thực sự rời xa.
Lục Nghiễn Lâm đứng sau lưng Diệp Nhứ Nhứ, cúi người đặt một bó cúc trắng trước bia m/ộ. Trước bia đã có một bó rồi, tươi mới, vẫn còn đọng những hạt sương. Không biết là ai đã đến trước.
Lúc xuống núi nắng rất đẹp, Lục Nghiễn Lâm nắm lấy tay Diệp Nhứ Nhứ đi phía trước, đến chân núi bỗng dừng bước.
“Nhứ Nhứ, năm anh tám tuổi, cha em lần đầu đưa em đến nhà cũ. Em trốn sau lưng bảo mẫu, không chịu gọi ai cả. Anh đã ngồi xổm xuống đưa cho em một viên kẹo cam.”
Anh quay người nhìn Diệp Nhứ Nhứ, trong mắt có một chút ý cười nhàn nhạt: “Lúc đó anh đã nghĩ, cô bé này lớn lên, anh nhất định phải cưới cô ấy.”
Diệp Nhứ Nhứ đứng tại chỗ, gió thổi qua, lá bạch quả rơi đầy trên vai. Rồi cô mỉm cười.
“Lục Nghiễn Lâm, lúc đó anh mới tám tuổi thôi.”
Anh quay đầu lại, ánh nắng chiếu lên gương mặt, làm đôi mắt đã nhìn Diệp Nhứ Nhứ suốt hai mươi năm trở nên ấm áp và chân thành.
“Cho nên anh mới nói--cả đời này của anh, bắt đầu từ năm tám tuổi chưa bao giờ thay đổi.”
--Hết.