Tôi và Chu M/ộ Bạch yêu nhau tám năm, còn thanh mai trúc mã của anh ta là Hạ Thu Thu cũng dùng chiêu giả b/ệnh để làm tôi gh/ê t/ởm suốt tám năm ấy. Tám lần trước, mỗi khi cô ta giả b/ệnh cấp c/ứu lúc nửa đêm, Chu M/ộ Bạch đều không chút do dự mà chọn quay về bên tôi. Mãi đến lần thứ chín, Hạ Thu Thu đột nhiên không làm lo/ạn nữa. Cô ta cưỡng ép làm thủ tục xuất viện, nói rằng muốn về quê tĩnh dưỡng chờ ch*t, để tác thành cho chúng tôi. Tôi cứ ngỡ mình đã giành được thắng lợi hoàn toàn trong cuộc giằng co giữa ba người này. Cho đến khi tôi được chẩn đoán mắc b/ệnh hiểm nghèo, Chu M/ộ Bạch thề thốt mặc đồ vô trùng vào, đòi đích thân làm phẫu thuật cho tôi. Thế nhưng ngay khoảnh khắc th/uốc mê vừa phát huy tác dụng, ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, Chu M/ộ Bạch đột ngột vứt bỏ d/ao mổ, điều chuyển túi m/áu đặc hiệu dự phòng cho ca phẫu thuật của tôi đi nơi khác. "Thu Thu ở quê đang làm ầm lên đòi uống th/uốc trừ sâu, tôi phải đi ngăn cô ấy lại." Tôi cửu tử nhất sinh bò về từ cửa tử, mở mắt ra lại đối diện với ánh mắt đầy vẻ trách móc của anh ta: "B/ệnh của cô kéo dài vài ngày cũng không ch*t được, Thu Thu đang tuyệt vọng đến mức đòi uống th/uốc trừ sâu, sao cô có thể ích kỷ như vậy?"