Hạ Mãn vì một giấc mộng báo mộng mà v/ay tiền tích trữ hàng hóa, nhưng mưa lớn mãi chẳng thấy đâu, cô trở thành trò cười trong mắt đồng nghiệp. Cho đến ngày mười lăm tháng sáu âm lịch, lũ lụt và cái lạnh thấu xươ/ng liên tiếp nuốt chửng quê hương, cô cùng cha mẹ trốn vào hang núi, tìm cách sinh tồn giữa cảnh thiếu thốn vật chất, những kẻ bạo đồ và cái rét âm bảy mươi độ. Tận thế khiến lòng người trở nên nguy hiểm hơn cả thiên tai, thế nhưng cô vẫn mạo hiểm mang một bát cháo nóng đi c/ứu người, đồng thời lựa chọn tin tưởng người kiểm lâm đã đơn đ/ộc sống sót qua thảm họa. Nhiều năm sau, khi lực lượng c/ứu hộ cuối cùng cũng đến nơi, cô gái được c/ứu năm nào bưng bát sứt mẻ trên tay, một lần nữa nói lời cảm ơn với cô.