Dư Tri Lệ sợ nhất là Bạch Sơ Ảnh, nữ cấp trên lạnh lùng như băng tại công ty, đồng thời cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh trai cô. Từ nhỏ, vì một đĩa bánh hoa quế bị từ chối, cô đã luôn tìm cách tránh mặt đối phương. Sau khi vào công ty, cô lại bị người ấy m/ắng đến phát khóc hai lần, nên đinh ninh rằng Bạch Sơ Ảnh vốn chẳng hề để tâm đến mình. Mãi cho đến khi một lần lỡ lời nói x/ấu sau lưng bị nghe thấy tại chỗ, Bạch Sơ Ảnh lại bắt đầu ghi nhớ loại cà phê cô thích, chiếc vòng tay cô đeo cùng từng câu nói bâng quơ của cô. Dư Tri Lệ cứ ngỡ những sự quan tâm đó đều là vì anh trai mình, cho đến khi một nụ hôn trong nhà hàng mới thực sự hé lộ sự thật: hôn ước kia chỉ là cái cớ, người mà Bạch Sơ Ảnh chờ đợi bấy lâu nay vẫn luôn là cô.