Trình Chiếu Tuyết bắt gặp vị hôn phu tương lai Yến Trì đang nắm tay em gái A Kiều, dịu dàng dỗ dành, lúc đó cô mới hiểu ra rằng nếu cuộc hôn nhân này tiếp tục, bản thân cô mãi mãi chỉ có thể nhường đường cho người khác. Mẹ cô thay cô từ hôn, tướng quân Tông Khuyết, người đã ngưỡng m/ộ cô từ lâu, đích thân đến tận cửa cầu hôn, thậm chí còn vào núi hai ngày để săn một đôi thiên nga, chỉ để dành cho cô sự chân thành tuyệt đối. Mãi đến khi cô đính hôn, Yến Trì mới bàng hoàng nhận ra mình đã đá/nh mất cô, ngày ngày đứng đợi trước cửa phủ họ Trình cũng chẳng thể khiến cô ngoảnh đầu nhìn lại. Trình Chiếu Tuyết cuối cùng cũng hiểu rằng, người thực sự yêu cô sẽ không bắt cô phải đợi vết thương lành, đợi ngày dạm ngõ, mà là ngay cả đợi thêm một khắc thôi cũng đã thấy muộn màng.