"Bà có thể nấu cho tôi bát mì được không, giống như hồi chúng ta mới cưới ấy?"
Đối diện với ánh mắt khẩn cầu của bố, mẹ tôi nói: "Không cần đâu."
"Tôi đồng ý ly hôn, tài sản đều có thể cho bà, tôi chỉ cần bà nấu cho bát mì, điều này không quá đáng chứ?"
Mẹ tôi không ngoảnh đầu lại, bước thẳng vào cầu thang.
"Trong nhà có nhiều mì lắm, nhưng không có bát cho ông đâu."
Trước khi tôi lên đường nhập học, bố có chuyển tiền.
Thủ tục ly hôn của họ cũng đã hoàn tất.
Tôi tin rằng, với năng lực của bố, ông ấy vẫn có thể ki/ếm được nhiều tiền hơn nữa.
Nhưng điều đó đã không còn liên quan đến tôi.
Mẹ nói, bà sẽ b/án căn nhà cũ nát này đi, đến thành phố tôi muốn học để m/ua một căn hộ mới đợi tôi tốt nghiệp.
Tôi vui vẻ đồng ý, khoác ba lô lên vai, ngồi lên chuyến tàu cao tốc đến trường.
Khi xe bắt đầu lăn bánh, bố gửi cho tôi một tin nhắn.
"Bố yêu con."
Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại.
Có những tình yêu, muộn chính là muộn.
Đã muộn, thì cũng đồng nghĩa với việc chưa từng tồn tại.
(Hết)