"Con nói ta n/ợ con," ta bình thản đáp, "Đặt một đứa trẻ còn trong tã Iót vào nơi đầy rẫy hiểm nguy quả thực là quá đáng, nhưng đó không phải lỗi của ta."
"Ta cũng chỉ là da th!t m/áu mủ, không thể làm được vẹn toàn, nhưng cũng đã cố hết sức rồi."
Đôi môi non nớt của Bùi Vân Ngạn không ngừng r/un r/ẩy: "Đừng nói nữa, nương thân, c/ầu x/in người đừng nói nữa."
Ta nghiêng người, ôm lấy cơ thể nhỏ bé cứng đờ của nó.
"Giữa người với người, duyên khởi thì tụ, duyên diệt thì tan."
"Bùi Vân Ngạn, có lẽ chúng ta chỉ có cái duyên n/ợ sáu năm ta liều mình bảo vệ con mà thôi."
Xe ngựa của ta dần xa.
Bùi Vân Ngạn vẫn đứng như một con rối tại chỗ.
Một lát sau, phía sau xe ngựa truyền đến tiếng kêu gào hoảng lo/ạn:
"Thái tử điện hạ ngất xỉu rồi!"
"Thái y đâu? Thái y tùy hành đâu rồi?"
Giang Nam sông nước, thuyền ô bồng lắc lư.
Ta vén rèm vải khoang thuyền, từ trên bờ chìa xuống một bàn tay nhỏ nhắn tròn trịa.
Người lái thuyền thấy vậy, cười hì hì trêu chọc:
"Tiểu lang quân hiểu chuyện thật đấy, còn nhỏ tuổi mà đối với nương thân tốt biết bao!"
Vân Hi đỡ ta xuống thuyền, kiêu ngạo hất chiếc cằm nhỏ lên:
"Đó là tất nhiên, trên trời dưới đất, không ai đối với nương thân tốt hơn con đâu."
"Chà chà, khẩu khí không nhỏ đâu nhé, mau khai danh tính ra, Tô Châu chúng ta cái gì không nhiều, chứ con hiếu thảo thì nhiều lắm đấy."
Cậu bé nghiêm túc chắp tay:
"Tại hạ Chu Vân Hi, mang theo mẫu thân mới đến nơi này, mong được chỉ giáo nhiều hơn."