Các tài khoản tiếp thị từng m/ắng nhiếc tôi vội vã xóa bài và đổi giọng ngay trong đêm, khu vực bình luận xuất hiện hàng loạt lời xin lỗi. Liễu Như Tuyết cũng bặt vô âm tín trên mạng xã hội.

Nghe nói cha ruột của đứa trẻ là một nhân viên pha chế tại quán bar mà cô ta quen ở nước ngoài. Sau khi Lý Hách Nhiên phát hiện ra sự thật, hai người đã đá/nh nhau một trận tơi bời ngay tại hành lang khách sạn, Liễu Như Tuyết phải báo cảnh sát.

Đơn kiện của Lý Hách Nhiên đã bị bác bỏ ngay trong giai đoạn thụ lý của tòa án.

Lời lẽ của thẩm phán rất thẳng thắn: “Chứng cứ nguyên đơn cung cấp không đủ để chứng minh yêu cầu, hơn nữa còn tồn tại hành vi bóp méo sự thật và cố tình gây kiện tụng á/c ý.”

Sau này, tôi nghe nói Lý Hách Nhiên đã tìm đến rất nhiều bạn học cũ để v/ay tiền nhưng đều bị từ chối.

Nó đăng dòng trạng thái cuối cùng trên tài khoản mạng xã hội: “Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.”

Hai bình luận có lượt thích cao nhất bên dưới lần lượt là:

“Mày có cái gì chứ?”

“Mày là cái thứ gì chứ?”

Kể từ đó, Lý Hách Nhiên không bao giờ cập nhật thêm bất cứ điều gì nữa.

Thoắt cái, ba năm nữa lại trôi qua.

Niệm Niệm chính thức tiếp quản vị trí CEO của Tập đoàn Lý thị.

Trong buổi lễ bàn giao, tôi gỡ bảng tên Chủ tịch hội đồng quản trị trên bàn làm việc của mình xuống rồi trao cho con bé.

Lúc này, tay tôi run lên.

Không phải vì luyến tiếc, mà là vì phấn khích.

“Niệm Niệm, đây là thứ mà bác Lý của con đã dùng cả đời để chuẩn bị cho con.”

Niệm Niệm nhận lấy bảng tên, ôm chầm lấy tôi.

Con bé không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được vai áo mình đã ướt đẫm.

Sau khi nghỉ hưu, tôi m/ua một ngôi nhà nhỏ có vườn ở ngoại ô.

Cuối tuần nào Niệm Niệm cũng đến ăn cơm cùng tôi.

Tay nghề nấu nướng của con bé rất giỏi, điểm này rất giống mẹ nó là Triệu Cầm.

Cuối tuần này, Niệm Niệm lại đến, chỉ là sắc mặt lúc đến không được tốt lắm.

“Sao thế con?” Tôi tò mò hỏi.

“Trước cửa tập đoàn… lại có người gây rối.”

Tay cầm tách trà của tôi khựng lại.

“Là Hách Nhiên sao?”

Niệm Niệm gật đầu.

“Anh ta mặc đồ rất rá/ch rưới, bẩn thỉu, chẳng khác nào ăn mày.”

“Anh ta ngồi xổm trước cửa tòa nhà, gặp ai cũng nói mình là người thừa kế của Tập đoàn Lý thị. Bảo vệ muốn đuổi anh ta đi, nhưng anh ta không chịu đi.”

Tôi im lặng rất lâu.

“Từ nay về sau, hãy bảo nhà ăn chuẩn bị cho nó một suất cơm hộp, cứ đến là có.”

Niệm Niệm nhìn tôi.

“Mẹ, anh ta đối xử với mẹ như thế, mà mẹ vẫn…”

“Niệm Niệm.”

Tôi ngắt lời con bé.

“Nó là đứa trẻ mà bác Lý của con nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi, dù nó có trở thành bộ dạng gì đi nữa, Chính Hoa cũng không đành lòng nhìn nó chịu đói.”

“Chính Hoa đã nuôi nó đến lúc trưởng thành, bát cơm cuối cùng này, mẹ cũng nên thay Chính Hoa đưa cho nó.”

“Dù sao thì, không dạy dỗ nó nên người, cả mẹ và Chính Hoa đều có trách nhiệm.”

Niệm Niệm không nói thêm gì nữa, lặng lẽ bấm máy gọi cho trợ lý.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, rọi lên tấm ảnh chụp chung của bốn người trên bức tường phòng khách.

Bốn người trong ảnh, hàng ngũ chỉnh tề, nụ cười trong sáng.

Năm đó, họ đều còn rất trẻ.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ Hai Mặt

Chương 19
Bùi Tẫn Trì hao tâm tổn trí theo đuổi tôi, đến khi tôi dâng trọn chân tình mới chợt nhận ra, hắn làm vậy chỉ vì người anh trai "bạch nguyệt quang" của mình. Chỉ vì tôi lỡ miệng buông một câu, rằng kiểu người cấm dục như anh trai hắn nếu lên giường chắc chắn rất gợi tình, thế là hắn quyết định phải cho tôi một bài học. Về sau, khi tôi và anh trai hắn ở chung một phòng, hắn đỏ vằn mắt, điên cuồng đạp tung cánh cửa. Tôi để bung mấy chiếc cúc áo trên cùng, hờ hững để lộ ra những dấu vết ái muội, vỗ vỗ lên mặt hắn rồi cười hỏi: "Bây giờ cậu muốn đánh tôi hơn, hay là đánh anh ấy?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0