“Chiếc vòng tốt thế này, không chừng cũng là lão già đó m/ua cho cô đấy nhỉ? Ông ta m/ua nổi không? Đừng bảo là hàng giả nhé?”

Tôi nhíu ch/ặt mày, định lao tới gi/ật lại.

Nhưng Nguyễn Thư D/ao lập tức giơ cao lên, như thể chỉ cần một giây sau là sẽ ném xuống đất.

Tôi không dám cử động nữa, mắt dần đỏ hoe.

“Cô dám!”

Nguyễn Thư D/ao chỉ dùng ngón trỏ móc lấy chiếc vòng, thản nhiên hỏi:

“Một cái vòng rá/ch mà cũng quý đến thế à? Cô phải ngủ với ông ta mấy đêm mới đổi được nó?”

“Muốn lấy lại cũng được thôi, từ nay về sau phải biết tôn trọng tôi, còn nữa, tôi muốn cô tự miệng thừa nhận mình là loại được bao nuôi, rồi quỳ xuống dập đầu cho tôi một trăm cái, tôi sẽ đưa cho cô, thế nào?”

“Cô dập một cái, tôi sẽ hạ thấp xuống một milimet.”

Giọng điệu cô ta xen lẫn vẻ hả hê.

Ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một con chó hoang vừa bị cư/ớp mất miếng ăn.

Tôi tức đến bật cười trước thái độ trịch thượng của cô ta.

Từ nhỏ tôi đã được bố nâng như nâng trứng, việc nặng không làm, tay không nhúng nước, cả đời này chưa từng chịu sự s/ỉ nh/ục nào như thế.

Chỉ cần tôi muốn, cả cái trường này đều có thể là của tôi.

Vậy mà tôi lại phải cúi đầu trước kẻ vu khống mình sao?

Tôi không những không quỳ, mà còn từng bước ép sát cô ta.

Định vươn tay gi/ật lại nhưng bị cô ta phát hiện, cô ta tung một cú đ/á vào đầu gối tôi.

Đầu gối tôi bị tổn thương lần thứ hai, đ/au đến mức nhíu mày.

Tôi kìm nén cơn gi/ận và ý định muốn ra tay, vì sợ làm vỡ chiếc vòng ngọc.

Giọng nói lạnh băng:

“Nguyễn Thư D/ao, cô chắc chắn muốn làm vậy chứ? Tôi nói cho cô biết, ngôi trường này là do bố tôi tài trợ, cô cũng chỉ là sinh viên nghèo được bố tôi chu cấp. Giờ tôi quỳ xuống trước cô, thì ngày mai cô đừng hòng xuất hiện ở cái trường này nữa.”

Ký túc xá im lặng trong hai giây.

Tiếp đó là một tràng cười phá lên.

“Tôi nghe nhầm à? Một con điếm mà cũng dám lên mặt ở đây sao? Bố mày mà là chủ tịch hội đồng quản trị thì tao là cháu mày.”

“Thư D/ao, đừng thèm để ý đến nó, chắc nó muốn b/án chiếc vòng này để chữa cái b/ệnh bẩn thỉu trên người nó đấy.”

Nguyễn Thư D/ao lại giơ chiếc vòng lên, lần này cô ta ném nhẹ lên không trung.

Tôi lập tức đỏ mắt, gân xanh trên cổ cũng nổi lên.

Đây là di vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi trên đời này, tôi không thể trơ mắt nhìn nó bị h/ủy ho/ại trên tay cô ta.

Tôi đành nghiến răng lùi lại một bước.

“Tôi xin lỗi cô, xin lỗi, sau này sẽ tôn trọng cô, thế đã được chưa?”

Nhưng cô ta lại bĩu môi, không mấy hài lòng.

“Vậy cô phải cởi hết quần áo ra quay một đoạn video cam kết thì mới được, nếu không thì sao thấy được sự chân thành của cô.”

Tôi ngẩng phắt đầu lên, giọng khản đặc:

“Các người đừng có quá đáng.”

Lúc này Nguyễn Thư D/ao trực tiếp lao tới kh/ống ch/ế lấy tay tôi. Cô ta lớn lên ở nông thôn nên sức vóc rất khỏe, tôi lập tức bị cô ta áp chế, không thể cử động.

Tô Nhiễm Nhiễm tiến lên x/é toạc áo ngoài của tôi, lộ ra một mảng da th!t trắng ngần.

“Mày không phải thích b/án lắm sao? Để tao quay video quảng cáo cho khách, để họ tới ủng hộ công việc kinh doanh của mày nhé.”

Tôi bị cô ta tùy ý giằng x/é, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Đôi mắt tôi tóe ra tia lạnh lẽo.

“Nếu các người dám đụng vào tôi, bố tôi tuyệt đối sẽ không tha cho các người đâu.”

Nguyễn Thư D/ao lấy điện thoại ra bật chế độ quay phim, ngay giây trước khi cô ta nhấn nút bắt đầu.

Cửa ký túc xá bị đạp mạnh mở ra.

“Dừng tay!”

Tôi rưng rưng nước mắt ngước nhìn.

Nhìn thấy bố, người lẽ ra phải đang ở công ty, lao tới như một cơn gió.

Ông vung tay đẩy mạnh Nguyễn Thư D/ao và Tô Nhiễm Nhiễm ngã xuống đất, rồi cởi chiếc áo vest khoác lên người tôi.

“Hạ Hạ, con không sao chứ? Bố đưa con về nhà ngay.”

Sau đó ông đứng dậy đi về phía Nguyễn Thư D/ao, giẫm nát chiếc điện thoại đang rơi dưới đất.

Nguyễn Thư D/ao lập tức thay đổi sắc mặt.

“Điện thoại của tôi là bản giới hạn bạn trai mới m/ua cho đấy, ông đền nổi không?”

Cô ta lại nhìn bố tôi từ trên xuống dưới, rồi bừng tỉnh ngộ:

“Ông chính là lão già bao nuôi Lâm Hạ đúng không? Ở đây làm anh hùng à? Đợi tôi nói với bạn trai tôi, xem tôi khiến các người sống không bằng ch*t thế nào!”

Ánh mắt bố tôi chậm rãi rơi xuống bảng tên trên ngựk Nguyễn Thư D/ao, mày khẽ nhíu lại.

“Hóa ra cô chính là đứa trẻ từ vùng núi đi ra đó. Đã vậy, thì trở về vùng núi đi thôi.”

Lời của bố tôi khiến Nguyễn Thư D/ao bật cười khẩy.

“Đừng có giả vờ ở đây nữa, bạn trai tôi là người giàu nhất thành phố, cũng là chủ tịch hội đồng quản trị của trường này đấy, ông có tư cách gì mà đòi đuổi tôi?”

Nói rồi, cô ta trực tiếp ném chiếc vòng ngọc trên tay xuống đất trước mặt tất cả mọi người.

Chiếc vòng lập tức vỡ tan tành.

Tôi hít một hơi lạnh, lồng ngựk tràn đầy c/ăm h/ận.

Ngay cả ánh mắt bố tôi cũng lóe lên tia tà/n nh/ẫn.

Còn Nguyễn Thư D/ao vẫn không hề hay biết mà còn đắc ý.

“Xem tôi gọi bạn trai tôi đến trị hai người thế nào!”

Nói xong cô ta rút điện thoại ra gọi cho bạn trai.

Nhưng hai giây sau.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên đột ngột trong ký túc xá.

Nguyễn Thư D/ao ngẩng đầu nhìn thẳng về phía đó.

Một người đàn ông mặc đồng phục tài xế đang cung kính đứng sau lưng bố tôi, không dám lên tiếng.

Mà sau khi Nguyễn Thư D/ao nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc đó, cô ta lập tức cứng đờ tại chỗ.

“Bảo bối, anh... sao lại ở đây?!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng tôi là người cực kỳ coi trọng nghi thức

Chương 8
Giới thiệu: Một người mẹ chồng luôn coi trọng nghi thức, bà soi mói đủ điều từ màu sắc bó hoa con dâu tặng cho đến trọng lượng chiếc vòng vàng, nhưng lại chỉ dùng một gói mì trường thọ để đối phó với ngày sinh nhật của chính cô. Người chồng Từ Thạc luôn đứng giữa truyền lời qua lại, cố gắng làm hòa một cách vô ích, cuối cùng khiến vợ mình là Tiểu Vũ quyết định phản đòn ngay trong tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ chồng bằng một tấm băng rôn nền đen chữ trắng. Cuộc chiến gia đình bùng nổ, người mẹ ra tay tát con trai, dẫn đến một cuộc ly hôn dứt khoát. Tiểu thuyết khắc họa sâu sắc cuộc đấu trí giữa mẹ chồng nàng dâu trong hôn nhân hiện đại và hành trình thức tỉnh của người phụ nữ.
Hiện đại
Tình cảm
0