Các chị em à, mọi người có tưởng tượng nổi không? Một cô gái Đông Bắc bị nh/ốt trong căn biệt thự lớn ở miền Nam, không đồ nướng, không cổ gà, không Hồng Bảo Lai, đến việc ra ngoài m/ua ít dưa muối cũng phải báo cáo.
Cuộc sống này, đổi lại là các chị, các chị có chịu nổi không?
Tôi thì không.
Cho nên tôi quyết định—không giả vờ nữa.
Ngày thứ ba sau khi xuyên vào, Phó Quân Thâm đưa tôi đi dự một buổi tiệc riêng tư.
Nói là "đưa đi", thực chất chẳng khác nào dắt một con chó ra ngoài dạo phố.
Suốt cả buổi tối anh ta bận rộn bàn chuyện làm ăn với người ta, còn tôi đứng ch/ôn chân bên cạnh như một cái đèn sàn.
Sắp kết thúc, trợ lý của anh ta bưng tới một ly trà.
"Cô Thẩm, Phó tổng bảo cô dâng trà cho cô Lâm."
Tôi ngẩn người. Cô Lâm—Lâm Tri Vi, ánh trăng sáng của anh ta.
"Dâng trà? Tôi đâu phải nàng dâu mới về nhà chồng, dâng trà gì chứ?"
Biểu cảm của trợ lý trông như vừa nuốt phải con ruồi:
"Cô Lâm cảm thấy... bộ váy cô mặc hôm nay rất giống bộ cô ấy từng mặc. Phó tổng nói, bảo cô dâng ly trà để xin lỗi."
Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy của mình.
Váy ren dài màu trắng, do cô giúp việc chuẩn bị.
Tôi lại nhìn sang váy của Lâm Tri Vi.
Cũng là váy ren dài màu trắng, quả thực rất giống.
Nhưng vấn đề là—chiếc váy này là do chính Phó Quân Thâm bảo cô giúp việc chuẩn bị.
Anh ta bảo tôi mặc, rồi giờ lại bắt tôi xin lỗi vì "đã mặc bộ váy này"?
Tôi bưng ly trà, trong đầu xâu chuỗi lại chuyện này ba lần.
Không hiểu nhầm. Chính là ý đó.
Tôi nhìn Phó Quân Thâm.
Anh ta đứng cạnh đó, mặt không cảm xúc nhìn tôi, ánh mắt đó nói rõ mồn một: Quỳ xuống, dâng trà, xin lỗi đi.
Tôi lại nhìn sang Lâm Tri Vi.
Cô ta ngồi trên ghế sofa, ngón tay nắm ch/ặt gấu váy, môi mím nhẹ, trong ánh mắt có một loại cảm xúc rất phức tạp—không phải đắc ý, không phải mong chờ, mà giống một sự lúng túng và bất an hơn. Dường như cô ta cũng chẳng muốn diễn màn này, nhưng lại không dám từ chối.
Tôi thu hồi ánh mắt,
Nhìn ly trà trong tay.
Rồi tôi uống cạn.
Một hơi hết sạch.
"Ừm, trà ngon đấy." Tôi đặt cái ly không lại khay, "Cảm ơn nhé."
Cả khán phòng im bặt.
Con mắt của trợ lý suýt thì rơi ra ngoài.
Sắc mặt Phó Quân Thâm thay đổi: "Thẩm Thiển—"
"Sao thế?" Tôi nhìn anh ta, "Chẳng phải anh bảo tôi dâng trà sao? Tôi dâng rồi đấy. Tôi uống rồi, cô Lâm cũng thấy rồi. Anh còn muốn gì nữa?"
"Ý tôi là bảo cô—"
"Bảo tôi quỳ xuống?" Tôi ngắt lời anh ta, "Đại ca, lúc anh bảo tôi mặc bộ váy này, trong lòng anh không biết nó giống váy cô Lâm à? Anh biết chứ. Anh cố tình đấy. Anh chỉ muốn tìm cái cớ để bắt tôi quỳ, để ánh trăng sáng của anh thấy hả dạ chút thôi."
Ánh mắt Phó Quân Thâm lạnh đi.
Ngón tay Lâm Tri Vi nắm ch/ặt hơn.
"Nhưng tôi không quỳ." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, "Quỳ cái gì mà quỳ? Tôi đâu phải người làm nhà anh. Trà tôi uống rồi, lỗi tôi cũng nhận rồi—'Xin lỗi vì mặc trùng váy, lần sau tôi sẽ chú ý'. Thế được chưa?"
Cả khán phòng càng im lặng hơn nữa.
Lâm Tri Vi đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi một cái, khóe miệng gi/ật gi/ật—cô ta đang nhịn cười.
Mặt Phó Quân Thâm đen như đít nồi.
"Thẩm Thiển, cô—"
"Tôi gì mà tôi? Tôi đi đây. Mọi người cứ từ từ mà trò chuyện nhé."
Tôi phủi phủi nếp nhăn trên váy, xoay người bước ra ngoài.
Đi đến cửa, tôi quay đầu mỉm cười với Lâm Tri Vi:
"Cô Lâm, váy đẹp lắm. Nhưng lần sau bảo đàn ông của cô đừng chuẩn bị đồ giống tôi nữa, tôi mặc gì cũng được, không kén chọn đâu."
Tôi xoay người bỏ đi.
Sau lưng vang lên tiếng Phó Quân Thâm—"Thẩm Thiển!"
Tôi không quay đầu lại.
Bước ra khỏi cổng hội sở, gió đêm thổi tới, tôi hít một hơi thật sâu.
Sướng!
Tuần thứ ba sau khi xuyên vào, Phó Quân Thâm đưa tôi đi dự tiệc trên du thuyền.
Ban đầu tôi không muốn đi, nhưng anh ta bảo "Cô phải có mặt".
Được thôi, chủ nhà đã lên tiếng thì tôi đi.
Du thuyền thực sự rất lớn, trên boong trải thảm trắng, bày tháp rư/ợu champagne, người đến toàn là giới thượng lưu.
Tôi tìm một vòng, phát hiện cả buổi tiệc ngoài nhân viên phục vụ ra thì chỉ có mỗi tôi là buộc tóc đuôi ngựa.
Không sao cả.
Tôi cầm một cái đĩa, gắp một đống điểm tâm, tìm một góc ngồi ăn.
Đang ăn đến miếng bánh ngọt thứ ba thì nghe thấy tiếng "tõm".
Có người rơi xuống nước.
Trên boong thuyền lập tức hỗn lo/ạn như nồi cháo.
Có người hét lên,
Có người kêu "mau c/ứu người".
Tôi thò đầu nhìn—
Lâm Tri Vi đang vùng vẫy dưới nước. Chiếc váy trắng nổi trên mặt nước như một đóa hoa dành dành khổng lồ.
Bên cạnh cô ta đứng một người phụ nữ, tay vẫn còn cầm cái ly không, biểu cảm trên mặt là kiểu h/oảng s/ợ "tôi xong đời rồi"—rõ ràng là không phải Lâm Tri Vi tự rơi xuống, mà là bị người ta đẩy.
Tôi đang định xem xem là ai mà to gan thế, thì nghe thấy tiếng nói lạnh lùng vang lên sau lưng—
"Thẩm Thiển."
Tôi quay đầu.
Phó Quân Thâm đứng sau lưng tôi, biểu cảm trên mặt như vừa lấy ra từ trong tủ lạnh.
"Có phải cô không?"
"Cái gì mà có phải tôi không?"
"Tri Vi rơi xuống nước rồi. Có phải cô đẩy không?"
Tôi nhìn anh ta, lại nhìn Lâm Tri Vi đang vùng vẫy dưới nước, rồi lại nhìn anh ta.
"Đại ca," tôi nói, "Chỗ tôi ngồi cách chỗ cô ta rơi xuống ít nhất mười mét. Tay tôi còn đang cầm bánh. Anh bảo tôi đẩy bằng cách nào? Dùng ánh mắt đẩy à?"
"Ngoài cô ra, không ai làm thế cả."