Cha tôi, Tống Thượng thư lúc này bước tới, nhìn bộ dạng không thể c/ứu vãn này của tôi, chân mày nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t con ruồi.
"Chỉ Hạ, em gái con giờ là Thái tử phi cao quý, sau này con ăn nói hành sự phải có chừng mực, đừng làm mất mặt em gái con." Ông hừ lạnh một tiếng, "Còn về chuyện hôn sự của con, Nhiếp Chính Vương đang thiếu một trắc phi, ta đã thay con đồng ý rồi."
Miếng hạt dưa tôi vừa nuốt xuống suýt chút nữa mắc nghẹn nơi cổ họng.
Nhiếp Chính Vương? Hứa Đình Thâm?
Chính là kẻ đi/ên đã hànhz hạz Tống Uyên Nhiên đến mức thân tàn m/a dại ở kiếp trước, kẻ vì không muốn chịu ấm ức mà trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ sao?
"Cha, cha không đùa con đấy chứ?" Tôi vỗ vỗ ngựk, "Hứa Đình Thâm đó là Diêm vương gi*t người không chớp mắt, cha đưa con vào phủ hắn, là chê con sống quá lâu sao?"
"Láo xược!" Tống Thượng thư quát khẽ, "Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã, bao nhiêu người muốn vào Vương phủ mà chẳng có đường, tuy là trắc phi, nhưng Vương gia đến nay vẫn chưa nạp chính thê, con vào đó chính là người đầu tiên, đây là ân điển mà em gái con đặc biệt xin Thái tử, nói là muốn nâng đỡ con một tay."
Tôi cười lạnh.
Ân điển? Đây rõ ràng là sự trả th/ù của Tống Uyên Nhiên.
Nàng biết Hứa Đình Thâm là hố lửa, nên kiếp này nàng không nhảy, nhất định phải đẩy tôi nhảy xuống.
Nàng muốn nhìn tôi chịu đủ mọi đày đọa trong phủ Nhiếp Chính Vương, để làm nổi bật sự hạnh phúc viên mãn của nàng ở Đông cung.
"Được thôi." Tôi phủi phủi vụn hạt dưa trên tay, thần sắc bình thản, "Đã là 'ý tốt' của em gái, con nhận là được."
Tống Thượng thư hiển nhiên không ngờ tôi lại đồng ý nhanh như vậy, ngẩn người một lát, rồi xua tay đầy ghẻ lạnh: "Về chuẩn bị đi, ba ngày sau, kiệu nhỏ của Vương phủ sẽ đón con từ cửa sau vào."
Ngay cả một hôn lễ tử tế cũng không có, trắc phi, nói trắng ra chính là một nàng hầu cao cấp.
Nhưng tôi không quan tâm.
Kẻ bận rộn như Hứa Đình Thâm, suốt ngày bận tính kế triều thần, nắm giữ triều chính, đâu có thời gian quản một nàng hầu ở hậu viện?
Chỉ cần tôi ở chỗ hẻo lánh một chút, ăn ngon một chút, làm một bức tượng đ/á trong Vương phủ đó, thì ngày tháng vẫn cứ sống tốt.
3.
Ba ngày sau, tôi ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ tồi tàn, bước vào phủ Nhiếp Chính Vương.
Không pháo hoa, không tiệc mừng, thậm chí đến một quản gia cấp cao dẫn đường cũng không có.
Tôi giống như một món đồ không đáng chú ý, bị vứt bỏ tùy tiện vào "Thanh U Các" hẻo lánh nhất Vương phủ.
Điều này hoàn toàn hợp ý tôi.
Phía sau Thanh U Các có một rừng trúc lớn, phía trước còn có một cái ao nhỏ, tuy có phần hoang vu nhưng được cái yên tĩnh.
Tôi chỉ đạo Thúy Quả trải xong chăn đệm mang theo, lại lấy từ trong bọc ra đủ loại thoại bản và mứt quả mà tôi cất giấu, nằm ườn ra sập, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
"Cô nương, tâm người thật lớn quá." Thúy Quả méo xệch mặt, "Vương gia đến giờ vẫn chưa lộ mặt, ngay cả một phần thưởng cũng không có, ngày tháng sau này biết phải sống sao đây?"
"Sống sao là sống sao? Đây gọi là tự do." Tôi mở một cuốn "Tướng quân bá đạo và nàng đầu bếp xinh đẹp", nhét một miếng mứt vào miệng, "Hắn không tới, ta chính là thổ hoàng đế trong cái viện này, không cần thỉnh an, không cần ứng phó, đây quả thực là cuộc sống thần tiên."
Tuy nhiên, cuộc sống thần tiên chỉ kéo dài chưa đầy hai canh giờ.
Đến đêm, cửa viện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nặng nề.
Cửa phòng bị đ/á văng "rầm" một tiếng, một mùi m/áu tanh nồng nặc theo gió đêm tràn vào.
Tôi sợ đến mức cuốn sách trên tay rơi xuống, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng dáng cao lớn đứng ở cửa.
Hắn mặc một chiếc trường bào màu đen huyền, vân mãng thêu chỉ vàng dưới ánh nến lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Sắc mặt hắn tái nhợt, đôi môi mỏng mím ch/ặt, tay phải ấn ch/ặt lấy bụng, m/áu tươi không ngừng nhỏ xuống theo kẽ tay, b/ắn lên sàn nhà thành từng đóa hoa đỏ chói mắt.
Nhiếp Chính Vương, Hứa Đình Thâm.
Kiếp trước tôi từng gặp hắn vài lần ở cung yến, lúc đó hắn luôn âm trầm ngồi ở vị trí cao, tựa như một con rắn đ/ộc đang rình rập.
Nhưng hiện tại hắn, trông giống một con sói cô đ/ộc bị thương nặng hơn.
"Vương gia?" Tôi thăm dò gọi một tiếng, người lùi lại phía trong sập.
Hứa Đình Thâm ngước mí mắt nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm, không mang theo chút độ ấm nào.
Hắn loạng choạng bước tới hai bước, giọng nói khàn đặc đầy đ/áng s/ợ: "C/âm miệng, qua đây."
Tôi thầm m/ắng một tiếng trong lòng.
Kiểu mở màn đầy xung đột này, thường báo hiệu cuộc sống dưỡng lão của tôi sắp tiêu tùng.
Tôi lề mề xuống sập, chưa kịp lại gần, hắn đã không trụ nổi nữa, cả người đổ ập về phía tôi.
Tôi theo bản năng giơ tay ra đỡ, kết quả bị thân hình nặng nề của hắn đ/è bẹp xuống sàn nhà.
"Xuy..." Tôi đ/au đến hít một hơi lạnh, "Vương gia, lễ vật gặp mặt của ngài cũng nặng quá rồi đấy."
Hứa Đình Thâm không để ý đến lời than vãn của tôi, hắn bóp ch/ặt vai tôi, móng tay gần như cắm sâu vào da th!t.
Hắn ghé sát vào tai tôi, hơi thở nóng rực và dồn dập: "Không được gọi người... nếu không, gi*t ch*t ngươi."
Tôi nhìn gương mặt nghiêng gần trong gang tấc của hắn, tuy chật vật nhưng lại tuấn mỹ đến mức kinh tâm động phách.
"Được được được, không gọi người." Tôi thở dài, tốn sức đẩy hắn lên giường sập, "Ai bảo kiếp này tôi số khổ, vừa vào cửa đã phải làm lang trung."
4.
Vết thương của Hứa Đình Thâm rất sâu, là vết thương do ki/ếm.
Tôi vừa dùng kéo c/ắt y phục của hắn, vừa m/ắng Tống Uyên Nhiên một trăm lần trong lòng.