“Không được, dạo này tôi bận quá, tôi về sớm đây, xin lỗi nhé.”
Ngay giây tiếp theo tôi vừa nói xong, Chu Thịnh gọi điện đến.
Trịnh Ngạn rũ mắt, nhìn thấy màn hình điện thoại của tôi.
Tôi nói một câu xin lỗi rồi chuẩn bị nghe máy.
Sau khi kết nối, giọng Chu Thịnh đầy vẻ lo lắng:
“Em đang ở đâu? Tại sao không trả lời tin nhắn của anh?”
Tôi khựng lại, lên tiếng:
“Tôi đang ở chỗ Trịnh Ngạn.”
Giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng hét của Chu Thịnh:
“Trần An! Bây giờ, ngay lập tức! Chạy đi! Hung thủ chính là Trịnh Ngạn, camera đã quay rõ mặt rồi, là Trịnh Ngạn! Đừng để hắn nghi ngờ, chạy mau!”
M/áu trong người tôi gần như chảy ngược. Răng tôi bắt đầu đá/nh lập cập, không nói nổi một lời nào.
Giọng người đàn ông vang lên từ phía sau.
Giọng hắn rất nhẹ:
“Sao vậy? Chu Thịnh gọi điện cho em nói gì thế?”
Tôi quay người lại, Trịnh Ngạn đang mỉm cười.
Lần đầu tiên tôi phát hiện ra mình có khả năng diễn xuất tốt đến thế.
Tôi nở nụ cười với Trịnh Ngạn:
“Không có gì, vẫn chưa tìm được hung thủ ở quán bar, Chu Thịnh nhắc tôi về nhà sớm thôi. Cũng muộn rồi, tôi đi trước đây.”
Khi tôi bước ra ngoài, Trịnh Ngạn nắm ch/ặt tay tôi:
“Ăn cơm xong đi, anh đưa em về. An An, ở lại nói chuyện với anh một lát đi, anh nhớ em lắm.”
Tôi cứng đờ, đôi môi r/un r/ẩy:
“Anh đang gọi ai?”
Trong mắt Trịnh Ngạn lộ vẻ dịu dàng:
“Gọi An An chứ ai, chẳng phải em là An An của anh sao?”
Trịnh Ngạn đưa tay ôm lấy tôi, cư/ớp lấy điện thoại của tôi. Trên màn hình, Chu Thịnh vẫn đang tiếp tục nói:
“Trần An, em có nghe không! Anh đã báo cảnh sát rồi! Cảnh sát đang trên đường đến chỗ Trịnh Ngạn đấy, em chạy mau đi! Đừng để hắn phát hiện!”
Khoảnh khắc này, trong đầu tôi chỉ còn lại một chữ.
Tiêu rồi.
Đại n/ão tôi choáng váng, khuôn mặt của Trịnh Ngạn trở nên mờ nhạt trước mắt tôi.
Cuối cùng, tôi ngã vào lòng Trịnh Ngạn.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trên giường.
Cơ thể bị trói ch/ặt, Trịnh Ngạn đang ở ngay bên cạnh.
Đầu óc tôi quay cuồ/ng, vừa mới đứng dậy đã nhìn thấy giữa phòng đặt một chiếc tủ đông.
Trịnh Ngạn thấy tôi tỉnh lại, liền bê “người” trong tủ đông ra.
Người đó là Lâm An.
Sau khi bị đóng băng, Lâm An với khuôn mặt trắng bệch, trên người vẫn còn đọng một lớp sương giá mỏng.
Trịnh Ngạn vuốt ve má của Lâm An:
“An An của anh bị b/ệnh rồi, không tỉnh lại được nữa. Nhưng ông trời đã cho anh một cơ hội khác, người đã đưa em đến bên cạnh anh.”
Trịnh Ngạn chậm rãi đi tới, dùng bàn tay vừa vuốt ve Lâm An để vuốt ve tôi:
“An An của anh đã sống lại rồi, em đến để c/ứu rỗi anh. Lần này, dù là ai đi chăng nữa, cũng không thể chia c/ắt chúng ta được.”
Trịnh Ngạn âu yếm tôi, trong mắt đầy vẻ si mê.
Da đầu tôi tê rần:
“Tôi không phải Lâm An, tôi không phải cô ấy!”
Tôi hét lên với hắn.
Biểu cảm của Trịnh Ngạn không hề thay đổi:
“Không, em chính là cô ấy. Nếu em không phải là cô ấy, tại sao lại biết nhiều chuyện như vậy? Ngoài khuôn mặt khác nhau ra, mọi thứ của các em đều giống hệt nhau.”
“An An, những gì em quên, anh sẽ từ từ kể lại cho em nghe.”
Tôi không biết mình đang ở đâu, nhưng lúc này, mạng sống của tôi đang nằm trong tay Trịnh Ngạn.
“Anh không sợ cảnh sát phát hiện sao?”
Tôi hỏi, Trịnh Ngạn thở dài:
“Các người ép quá ch/ặt rồi, anh sớm đã bị phát hiện. Đầu tiên là bố mẹ nghi ngờ anh, họ suýt nữa đã phát hiện ra An An. Anh không còn cách nào khác, chỉ có thể tìm lý do lừa họ ra ngoài.”
“Cái ch*t của chú dì, là do anh làm sao?”
Giọng tôi r/un r/ẩy, Trịnh Ngạn ừ một tiếng:
“Hết cách rồi, anh cũng yêu họ mà, nhưng họ cứ nhất quyết đòi điều tra, anh biết làm sao được? Bố mẹ đã lớn tuổi rồi, họ không chấp nhận được kết quả này, nên anh chỉ có thể để họ nghỉ ngơi thật tốt, đừng bận tâm về chuyện này nữa.”
Tôi không thể tin nổi lên tiếng:
“Anh đi/ên rồi, Trịnh Ngạn.”
Trịnh Ngạn mỉm cười:
“Anh đi/ên rồi, anh đã đi/ên từ lâu rồi. Từ khoảnh khắc em muốn rời xa anh, anh đã đi/ên rồi.”
Trịnh Ngạn bắt đầu kể cho tôi nghe diễn biến sự việc.
Hắn và Lâm An có tình cảm rất tốt, tốt đến mức có phần b/ệnh hoạn. Vì vậy, khoảnh khắc Lâm An mắc b/ệnh, người phản ứng mạnh nhất chính là Trịnh Ngạn.
Lâm An không thể chấp nhận sự ràng buộc của b/ệnh viện. Khi biết b/ệnh của mình sẽ không bao giờ khỏi và cần phải hóa trị liên tục, cô ấy đã đề nghị từ bỏ.
Nhưng đề nghị này bị Trịnh Ngạn bác bỏ, họ đã cãi nhau một trận lớn.
Lâm An không chịu nổi sự kiểm soát của Trịnh Ngạn, cô ấy muốn tận dụng thời gian còn lại để ngắm nhìn thế giới, nhưng Trịnh Ngạn chỉ muốn Lâm An ở lại bên cạnh mình.
Vì vậy, khi Trịnh Ngạn biết Lâm An định đi du lịch cùng Chu Thịnh, hắn đã phát đi/ên. Hắn cho rằng Lâm An muốn trốn thoát khỏi hắn, rằng An An của hắn không cần hắn nữa.
Thế là hắn đá/nh th/uốc mê cô, giấu cô bên cạnh mình.
Ban đầu, Lâm An rất gi/ận dữ, tình cảm của cô dành cho Trịnh Ngạn đã chuyển từ tình thân sang lòng c/ăm th/ù.
Nhưng cô mắc b/ệnh, nếu đưa cô đến b/ệnh viện thì việc này sẽ bị lộ, còn nếu không đưa đi, cô sẽ ch*t.
Vì thế Trịnh Ngạn tự học y, hắn cho Lâm An uống th/uốc, nhưng Lâm An không hợp tác, cô thà ch*t còn hơn ở lại bên cạnh Trịnh Ngạn.
Đến khi Trịnh Ngạn quay lại, Lâm An đã nằm trên giường và ra đi mãi mãi.
Từ ngày đó trở đi, Trịnh Ngạn đã hoàn toàn phát đi/ên.
An An của hắn, người yêu của hắn, đã biến mất rồi.