Tô Nguyệt Lễ và Trì Tiểu Tiểu vì để tự bảo vệ mình, rất nhanh đã chọn phe, từ việc hùa theo đến chủ động h/ãm h/ại.
Tráo đổi bài diễn thuyết khiến tôi bẽ mặt trong lễ khai giảng, lén vứt bỏ đống ghi chú tôi vất vả tổng hợp, cuối kỳ lại vu khống tôi tr/ộm vòng tay của Thẩm Sơ Điềm để kích động cả lớp cô lập tôi.
Thậm chí, họ còn liên thủ sửa đổi đơn xin trợ cấp sinh viên nghèo của tôi, cư/ớp đi nguồn kinh tế duy nhất để tôi sinh tồn...
Chỉ vì một câu của Thẩm Sơ Điềm: “Nhìn cái dáng vẻ hồ ly tinh của nó kìa, biết ngay là chuyên đi dụ dỗ đàn ông, loại này mà cũng xứng nhận trợ cấp sao?”
Mà điểm kết thúc của tất cả mọi chuyện chính là Bùi Tinh Hải.
Người nam thần khóa trên mà Thẩm Sơ Điềm đã nhắm đến và theo đuổi ráo riết ngay từ ngày đầu nhập học.
Vào một buổi chiều tối, anh ta chặn đường tôi trước mặt mọi người khi tôi vừa đi làm thêm về, mệt mỏi rã rời.
Anh ta đưa cho tôi một chai nước, mỉm cười dịu dàng nói: “Bạn Tạ Tây Nguyệt, mình thích cậu, cậu có thể cho mình một cơ hội để theo đuổi cậu không?”
Chỉ một câu nói đó đã tiễn tôi lên đường xuống suối vàng.
Thẩm Sơ Điềm phát đi/ên.
Cô ta cho rằng tôi “cố tình dụ dỗ”, rằng tôi, cái “tiện tỳ” này, đã cư/ớp mất thứ của cô ta.
Sau đó, tại tầng thượng của tòa nhà cũ không có camera giám sát, cô ta dẫn theo Tô Nguyệt Lễ và Trì Tiểu Tiểu chặn tôi ở đó.
Cãi vã, xô đẩy, cuối cùng đôi bàn tay sơn móng tinh xảo kia, mang theo toàn bộ lòng h/ận th/ù, đã đẩy mạnh tôi xuống.
Cảm giác mất trọng lực dường như vẫn còn in sâu trong linh h/ồn.
Tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, bên trong chỉ còn lại sự h/ận th/ù lạnh lẽo và cứng rắn.
Khi tôi bưng cốc nước quay lại, không khí trong ký túc xá đã thay đổi.
Thẩm Sơ Điềm rõ ràng đã nhanh chóng thu xếp ổn thỏa cảm xúc, thậm chí còn dặm lại lớp trang điểm, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế của mình, tay cầm chiếc gương nhỏ, thong thả soi chiếu, như thể người vừa tức tối nhảy dựng lên kia không phải là cô ta.
Nhưng ánh đ/ộc quang trong đôi mắt kia đã tố cáo trạng thái thực sự của cô ta.
Còn Tô Nguyệt Lễ và Trì Tiểu Tiểu thì có vẻ hơi ngồi không yên, thấy tôi bước vào, ánh mắt né tránh, mang theo sự chột dạ và một kiểu quan sát đá/nh giá lại.
Tôi không nói gì, đi đến bàn học của mình đặt cốc xuống.
“Hừ,” Thẩm Sơ Điềm lên tiếng đầy mỉa mai, mắt vẫn dán ch/ặt vào gương, “Có kẻ đấy, đúng là được đằng chân lân đằng đầu. Bản cung cho cơ hội lại gần là do bản thân cô ta không biết hưởng phúc.”
Tôi không thèm đếm xỉa đến cô ta, bắt đầu sắp xếp lại vài cuốn sách vừa mang đến.
Sự phớt lờ của tôi rõ ràng càng khiến cô ta tức gi/ận hơn.
Cô ta đ/ập mạnh gương lại, ánh mắt như con rắn đ/ộc quấn lấy tôi: “Tạ Tây Nguyệt, đừng tưởng có chút nhan sắc là có thể lên mặt. Ở trong cung này... à không, ở trong ký túc xá này, không biết quy củ thì có khối khổ sở mà chịu.”
Tôi cầm cuốn từ điển tiếng Anh lên, cân nhắc trọng lượng, quay đầu nhìn cô ta, bỗng nhiên mỉm cười: “Khổ sở gì? Nói nghe thử xem. Là nửa đêm lén c/ắt quần áo của tôi? Hay là đổ keo vào mỹ phẩm dưỡng da của tôi? Hoặc là... lại chạy đến chỗ giảng viên khóc lóc kể lể rằng tôi tr/ộm cái gì đó của cô?”
Biểu cảm của Thẩm Sơ Điềm cứng đờ trong chớp mắt, Tô Nguyệt Lễ và Trì Tiểu Tiểu bên cạnh cũng ngẩng đầu lên, trên mặt là sự kinh ngạc không hề che giấu.
Thẩm Sơ Điềm cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói lại cao vút lên: “Mày nói bậy gì thế?”
“Tôi nói bậy?” Tôi bước tới hai bước, nhìn xuống cơ thể đang hơi lùi lại vì căng thẳng của cô ta, “Thẩm Sơ Điềm, thu cái trò này lại đi. Thật sự coi mình là nương nương à? Trong nhà có chút tiền mà đã cho phép cô m/ua chuộc hai con chó bên cạnh, thật sự tưởng mình có thể lộng hành không ai trị được sao?”
“Mày ch/ửi ai là chó!” Tô Nguyệt Lễ như bị giẫm phải đuôi, đứng phắt dậy.
Trì Tiểu Tiểu cũng biến sắc: “Tạ Tây Nguyệt, cậu ăn nói cho cẩn thận đấy!”
“Cẩn thận cái gì?” Tôi nhướng mày, ánh mắt quét qua họ, “Bây giờ đã bắt đầu bảo vệ chủ rồi à? Hiệu suất cao thật đấy. Chỉ là không biết đến lúc tiền bạc và lợi ích của cô ta không còn nữa, lòng trung thành này của các người còn lại được bao nhiêu.”
“Mày láo xược!” Thẩm Sơ Điềm hoàn toàn không thể giả vờ được nữa, đứng phắt dậy, chỉ tay vào mũi tôi, “Tạ Tây Nguyệt, mày đợi đấy cho tao! Sớm muộn gì tao cũng khiến mày phải quỳ xuống c/ầu x/in tao!”
“C/ầu x/in cô à?” Tôi khẽ cười thành tiếng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng người khác, “Được thôi, tôi đợi.”
“Để xem cuối cùng kẻ phải quỳ xuống c/ầu x/in tha mạng, rốt cuộc là ai.”
Tôi không thèm nhìn sắc mặt tái mét của họ nữa, cầm khăn mặt và đồ vệ sinh cá nhân, xoay người đi vào phòng tắm.
Đóng cửa, chốt lại.
Ngoài cửa im phăng phắc vài giây, ngay sau đó vang lên tiếng ch/ửi rủa đầy phẫn nộ của Thẩm Sơ Điềm, cùng những lời khuyên can khép nép của Tô Nguyệt Lễ và Trì Tiểu Tiểu.
“Sơ Điềm, cậu đừng gi/ận, nó không biết điều ấy mà...”
“Đúng đấy, chấp nhặt với nó làm gì, hạ thấp giá trị bản thân...”
“Tớ thấy nó chỉ là gh/en tị với cậu thôi...”
Ngày hôm sau là buổi họp lớp tân sinh viên, chủ yếu là tự giới thiệu và bầu chọn cán bộ lớp lâm thời.
Tôi cố tình chọn một chiếc váy liền màu trắng sữa đơn giản, tôn lên làn da trắng trẻo, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai, trang điểm nhẹ nhàng, vừa thuần khiết vừa nổi bật.
Tôi biết Thẩm Sơ Điềm sẽ làm gì.
Kiếp trước, nhờ vào việc đi cửa sau và thiết lập nhân vật “Hoa Phi” vừa ngây thơ vừa kiêu ngạo, cô ta đã thu hút sự chú ý của cả lớp và thành công trở thành ủy viên văn nghệ lâm thời.
Còn tôi, dưới sự ám thị của cô ta, mặc chiếc áo phông và quần bò cũ kỹ đã giặt đến bạc màu, im lặng thu mình vào góc tối, giống như chú vịt x/ấu xí lạc vào hồ thiên nga.