Tôi cũng lười đôi co với anh ta, lấy đơn ly hôn ra đưa cho anh.
“Giang Tứ, ký đi.”
Tay anh r/un r/ẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Khương Hựu, em không thèm nghe anh giải thích đã định tội ch*t cho anh rồi sao?”
Nhìn vẻ mặt giả vờ ngây thơ của anh, tôi không nhịn được mà bật cười.
“Giải thích cái gì?”
“Giải thích chuyện hai người đi lấy lời khai rồi tằng tịu với nhau?”
“Giải thích chuyện nghỉ lễ 1/5 hai người đi nghỉ dưỡng ở cổ trấn?”
“Giải thích chuyện ngày 20/5 anh chuyển cho cô ta năm mươi hai nghìn?”
“Hay là giải thích chuyện anh bỏ mặc tôi lúc ốm đ/au, nói dối là đi công tác, thực chất là ở bên cô ta?”
Anh Phàm hoảng hốt, vội vàng đến khuyên tôi.
“Em dâu, em đừng nóng vội, A Tứ chỉ là chơi bời qua đường thôi.”
“Chơi bời qua đường?”
“Chẳng phải anh ta cho rằng tôi quá mạnh mẽ, quá lạnh lùng, trong mắt chỉ có công việc sao?”
“Cũng phải, chỉ khi ở bên cô bạn gái nhỏ của anh ta, anh ta mới thấy mình giống một người đàn ông.”
Anh Phàm lập tức cứng họng, chột dạ lùi lại phía sau.
Giang Tứ nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
“Em biết từ lâu rồi sao?”
Thấy tôi không phản bác, anh siết ch/ặt nắm đ/ấm, giọng khản đặc.
“Những ngày này em giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, coi anh như thằng ngốc mà đùa giỡn, vui lắm sao?”
Tôi có chút cạn lời.
Chẳng lẽ anh ta hy vọng tôi giống như một mụ đàn bà đanh đ/á làm ầm ĩ lên.
Hay là hèn mọn c/ầu x/in anh ta quay về bên tôi?
Anh Phàm kéo Giang Tứ lại, ra hiệu cho anh đừng nói nữa.
Tôi lại không tiếp tục im lặng.
“Giang Tứ, anh mới là người có lỗi trong cuộc hôn nhân này, đừng làm như thể tôi có lỗi với anh vậy.”
“Hơn nữa, chẳng phải anh đã chán ngấy tôi rồi sao?”
Tôi đưa bút cho anh.
“Đã chán rồi thì đừng ủy khuất bản thân nữa.”
Giang Tứ nghiến răng, thậm chí không thèm nhìn nội dung trên đơn, lật sang trang cuối cùng rồi ký tên.
“Khương Hựu, em đừng có hối h/ận!”
Nói xong, anh nắm tay Lâm Diệu Diệu, sải bước rời khỏi phòng VIP.
Anh Phàm vội vàng muốn đuổi theo anh ta,
Nhưng bị tôi ngăn lại.
Tôi hiểu Giang Tứ.
Anh ta kiêu ngạo tự phụ, không bao giờ dễ dàng thừa nhận thất bại, nhất là trước mặt bạn bè.
Chính vì thế, tôi mới chọn ngày hôm nay ở đây để vạch trần anh ta.
Như vậy dù không muốn, anh ta cũng sẽ vì sĩ diện mà đồng ý ly hôn với tôi.
Thực ra tối nay mọi chuyện suôn sẻ hơn tôi dự tính.
Ít nhất là không làm ầm ĩ quá khó coi.
Tôi bắt gặp Thấm Thấm đang hầm hầm xông đến ở cửa KTV.
Nó xắn tay áo, dáng vẻ như muốn đi đá/nh nhau.
“Khương Hựu! Cậu đến đây sao không bảo mình một tiếng? Mình còn chống lưng cho cậu chứ!”
Tôi vẫy vẫy tờ đơn ly hôn trong tay.
“Xong xuôi rồi.”
Nó hơi khó tin: “Tên Giang Tứ đó mà thực sự nỡ ly hôn với cậu sao?”
Tôi bình thản: “Thời đại này, làm gì có ai là thực sự không rời xa được ai đâu?”
Thấm Thấm đỏ hoe mắt.
Tôi biết nó đ/au lòng cho tôi, đ/au lòng vì tôi nhìn nhầm người, đ/au lòng vì chân tình của tôi bị phụ bạc.
Tôi nói với Thấm Thấm, ngoài căn nhà tân hôn đang ở tôi thấy bẩn nên không cần,
Còn lại số tiền tiết kiệm tám con số, căn hộ nhỏ ở phía Nam thành phố và xe đều thuộc về tôi.
Lúc này Thấm Thấm mới bật cười trong nước mắt.
“Đi, chị em mình đi xả hơi! Chúc mừng tiểu phú bà của chúng ta thoát khỏi tra nam!
Trở về làm quý cô đ/ộc thân vàng ròng!”
Tối hôm đó, tôi và Thấm Thấm đều say khướt.
Chúng tôi ôm nhau, khóc rồi lại cười.
Cười rồi lại khóc.
Những ngày sau đó, Lâm Diệu Diệu thỉnh thoảng lại gửi cho tôi vài bức ảnh thân mật giữa cô ta và Giang Tứ.
Tôi không quan tâm.
Còn về việc tại sao vẫn chưa xóa cô ta, là vì dù Giang Tứ đã ký đơn, nhưng dù sao thời gian hòa giải vẫn chưa qua.
Chúng tôi chưa tính là ly hôn chính thức.
Bằng chứng ngoại tình của họ đối với tôi, càng nhiều càng tốt.
Tối hôm nay, Lâm Diệu Diệu gửi cho tôi một bức ảnh cô ta và Giang Tứ đi xem phim.
Tôi nghĩ nhân lúc Giang Tứ không có nhà, tiện thể về lấy ít đồ dùng cá nhân.
Nhưng khi tôi mở cửa, lại bắt gặp Giang Tứ đang ngồi một mình trong phòng khách tối om uống rư/ợu.
Trên bàn trà trước mặt bày lổng chổng mấy vỏ chai rỗng.
Tôi hơi thắc mắc.
Giờ này, chẳng phải anh ta nên ở rạp chiếu phim với Lâm Diệu Diệu sao?
Nhưng đã chạm mặt rồi, cũng không cần phải trốn tránh.
Tôi nói: “Về lấy ít đồ rồi đi ngay.”
Anh nhìn tôi, khó khăn cất lời.
“Khương Hựu, nhất định phải ly hôn sao?”
Tôi đầy cảnh giác: “Anh đã ký đơn rồi!”
Đợi khi tôi kéo vali từ trong phòng ra,
Giang Tứ lại gọi tôi lại lần nữa.
“Anh đã c/ắt đ/ứt với Diệu Diệu rồi…”
“Không ly hôn được không?”
Tôi kiên quyết: “Không được.”
Giang Tứ lao tới, nắm ch/ặt tay tôi.
Anh uống rất nhiều rư/ợu, toàn thân nồng nặc mùi cồn.
Ngay cả hơi thở phả ra cũng đắng chát.
“Lần đầu tiên là do Lâm Diệu Diệu bỏ th/uốc vào rư/ợu của anh…”
Tôi tin lời anh.
Đàn ông mà, làm sai chuyện gì cũng phải tìm cái cớ.
Đằng nào thì bản thân mình cũng không sai.
Nhưng một khi đã nếm được mùi vị mới lạ, thì lại đ/âm nghiện, khó lòng rút ra.
Mỗi người đàn ông ngoại tình đều tưởng mình làm việc kín kẽ, vẹn cả đôi đường.
Anh ta tiều tụy, sự hối h/ận trong mắt không giống như đang diễn.
Tôi nhìn ra được những ngày này anh ta sống không dễ dàng gì.
Nhưng điều đó thì liên quan gì đến tôi chứ?
Tôi hất tay anh ra, lấy điện thoại, mở video.
Trong hình ảnh, anh và Lâm Diệu Diệu đang ôm nhau dưới mưa.
Giang Tứ ch*t lặng.
“Giang Tứ, đêm đó ở phòng VIP tôi không lấy cái này ra, chính là muốn giữ cho anh chút thể diện.”
“Bây giờ anh còn muốn nói mình vô tội nữa không?”