Kết hôn bảy năm, mỗi sáng Chu Vũ Hy đều pha hai tách cà phê.
Một tách cho tôi, một tách mang đến trường.
Tôi vẫn tưởng tách kia là dành cho anh uống.
Cho đến hôm ấy anh quên mang điện thoại, tôi mang đến trường đưa cho anh.
Đẩy cửa văn phòng ra.
Đồng nghiệp nữ Bạch Lộc rất tự nhiên đón lấy tách cà phê, cười nói:
“Em đoán hôm nay hình vẽ trên cà phê là chú hươu nhỏ.”
Cúi đầu nhìn xuống, đoán đúng thật.
Tôi đứng ở cửa, nhìn hai người trò chuyện vui vẻ.
Bỗng nhiên cảm thấy cuộc hôn nhân bảy năm này, cũng giống như tách cà phê gây dị ứng này.
Chẳng còn ý nghĩa gì.
……
“Xin hỏi cô tìm ai?”
Tôi quay người lại, là đồng nghiệp của Chu Vũ Hy.
Kết hôn với anh bảy năm rồi, đồng nghiệp của anh vẫn không nhận ra tôi.
Tôi vừa định mở miệng.
“Sao em lại đến đây?”
Chu Vũ Hy bước nhanh kéo tôi ra góc hành lang.
“Không phải đã bảo rồi sao, không có việc gì đừng đến trường anh? Ảnh hưởng không tốt.”
Anh ngoảnh mặt đi, ra sức che đậy sự bất mãn trong mắt.
“Anh quên điện thoại.”
Anh nhận lấy điện thoại, xoay người định đi.
Dường như do dự một hồi lâu, anh quay lại hỏi tôi:
“Hôm nay sao không đi làm?”
Anh lại thế này.
Lời tôi nói, anh chẳng nghe lọt tai câu nào.
Ba ngày trước tôi đã bắt đầu nghỉ phép rồi.
Tháng này anh không có tiết dạy, tôi tích cóp cả năm nghỉ phép, vốn định cùng nhau đi Iceland du lịch.
Chuyện này, nửa năm trước tôi đã nhắc anh.
Lúc ấy anh nói anh biết rồi.
Một tháng trước tôi lại nhắc lại lần nữa, bảo anh sắp xếp ổn thỏa lịch dạy.
Khi ấy anh đang ở thư phòng trò chuyện về tập thơ với Bạch Lộc.
Chẳng ngẩng đầu lên, chỉ nói biết rồi.
Tối qua tôi nói vé đã m/ua xong, ba ngày nữa chúng ta xuất phát nhé.
Anh ngẩn người, hỏi tôi định đi đâu.
Tôi nói đi Iceland chứ sao, anh quên rồi?
Anh mới vội vàng xin lỗi, nói trường đột nhiên tăng thêm nhiều tiết dạy, không đi được nữa, để lần sau vậy.
Tôi nhìn thời khóa biểu dán trên tường hành lang.
Anh không có tiết nào.
Suốt một tháng tiếp theo đều không có.
Bên cạnh, lịch dạy của Bạch Lộc xếp kín mít.
Trước đó Bạch Lộc nửa đêm gọi điện cho anh than phiền.
“Lịch em xếp kín sắp ch*t rồi, Chu Chu, anh một mình chạy đi hưởng thụ, thật không ra gì, anh phải陪 em mới được.”
Anh cười, giọng điệu cưng chiều lại bất đắc dĩ:
“Được được được, giáo sư Bạch nói sao thì làm vậy.”
Lúc ấy tôi không vạch trần.
Giờ đứng ở đây, lòng bỗng nhiên nghẹn lại.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, anh hiếm khi dịu giọng:
“Tháng này thật sự không rời đi được,
Bên Lộc Lộc áp lực đề tài lớn, tìm anh giúp đỡ, anh không thể mặc kệ.”
Tôi nén cảm giác cay nơi khóe mắt, khẽ nói:
“Nhưng anh đã hứa với em, đây là lần thứ mấy rồi.”
Anh nhíu mày, giọng điệu có chút khó chịu:
“Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi, sao em cứ khăng khăng phải đi hưởng tuần trăng mật.”
“Cố Tri Vi, em bây giờ đã 33 tuổi rồi, không còn là cô gái 23 tuổi nữa, có thể chín chắn một chút được không.”
Lòng tôi chìm xuống đáy vực.
Dường như nhìn thấy nước mắt chực trào nơi khóe mắt tôi, anh đưa tay xoa đầu tôi, thở dài:
“Lần sau, anh đảm bảo sẽ dành riêng thời gian陪 em đi, được không?”
Lần sau, lần sau, anh mãi mãi đều là lần sau.
Tuần trăng mật định lúc kết hôn chính là Iceland, trước ngày xuất phát ba ngày, Bạch Lộc thất tình đòi nhảy lầu, anh bay sang陪 cô ấy.
Ba năm trước hẹn bù lại, trước ngày xuất phát một tuần, Bạch Lộc lại ốm, anh ở b/ệnh viện chăm sóc cô ấy gần nửa năm.
Năm ngoái Tết đã đặt vé máy bay, ngày 28 tháng Chạp, Bạch Lộc nói gia đình ép cưới, anh không nói hai lời hủy vé, lái xe hơn nghìn cây số sang giúp đóng giả bạn trai cô ấy.
Rồi đến lần này.
Chu Vũ Hy là người nguyên tắc.
Anh thích lên kế hoạch, thích trật tự, thích mọi thứ đi theo trình tự.
Hẹn hò chưa bao giờ đến muộn, hẹn bảy giờ, đến bảy giờ không một phút cũng phải xin lỗi.
Kỷ niệm ngày cưới lần nào anh cũng tăng ca, nói nút thắt đề tài không thể thay đổi.
B/ệnh viện tôi làm việc gần chỗ anh, muốn anh tiện đường đưa đi.
Anh nói không muốn đi đường vòng.
Tôi ngày nào cũng đuổi theo tàu điện rồi chuyển xe buýt, gót chân trầy xước rồi lại đóng vảy.
Cho đến lần trước mưa bão, tôi trú ở trạm xe buýt, ướt sũng người.
Xe Chu Vũ Hy đi qua, b/ắn tôi一身 nước.
Ghế phụ ngồi Bạch Lộc.
Tôi mới biết hóa ra mỗi ngày anh chịu đi vòng nửa thành phố, đưa Bạch Lộc đi làm về.
Anh luôn thế này.
Bạch Lộc là ngoại lệ duy nhất trong tất cả nguyên tắc của anh.
“Chu Chu…”
Tiếng Bạch Lộc vang lên.
Chu Vũ Hy ngoái nhìn về phía văn phòng, giọng điệu bắt đầu gấp gáp:
“Anh phải đi làm việc đây, có việc gì về nhà hãy nói.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy mình thật nực cười.
Thôi vậy.
“Tối nay về sớm nhé, em có chuyện muốn nói với anh.”
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi.
Chu Vũ Hy ngẩn người, bước chân theo phản xạ đuổi theo hai bước, liền bị tiếng gọi của Bạch Lộc phía sau thu hút.
Đi xuống dưới lầu,
Tôi vứt tách cà phê trong tay vào thùng rác.
Cà phê gây dị ứng, con người đã quá hạn, tôi đều không muốn giữ nữa.
Tôi đi lang thang cả ngày.
Về đến nhà, trời đã tối.
Vừa cởi giày, một đôi tay từ phía sau nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, dìu tôi ra sofa.
Chu Vũ Hy quỳ một gối trước người tôi, cúi đầu nhìn mắt cá chân tôi.
“Sao lại chảy m/áu?”
Tôi thuận theo ánh mắt anh mới phát hiện gót chân bị tróc một mảng da, tất thấm vết m/áu nhàn nhạt.
Anh lục dưới bàn trà lấy ra hộp th/uốc nhỏ, cầm tăm bông i-ốt lau lên.
“đ/au không?”
Anh thổi thổi, động tác rất nhẹ.