Đội trưởng bảo vệ bị làm phiền đến mức không chịu nổi, dùng bộ đàm gọi người của phòng hành chính đến.
Người bước ra là một phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, mặc bộ đồ công sở, trông có vẻ sắc sảo, tháo vát.
Bà ta nhìn Trần Tuấn và Trần Kiến Quốc từ đầu đến chân, rồi lạnh lùng nói:
“Công ty này đã đổi chủ từ ba năm trước, không còn liên quan gì đến các người nữa. Nếu các người còn đến đây gây rối, tôi sẽ báo cảnh sát.”
“Tôi là Trần Kiến Quốc! Công ty này là của tôi!” Trần Kiến Quốc gào lên.
“Của ông?”
Người phụ nữ trung niên cười khẩy, “Vậy ông đưa bằng chứng ra đây. Giấy phép kinh doanh, chứng nhận cổ phần, con dấu pháp nhân, cái nào cũng được.”
Trần Kiến Quốc há miệng, không nói được lời nào.
Những thứ đó đều ở trong két sắt ở nhà rồi!
Hai người lại bắt một chiếc taxi, đi/ên cuồ/ng chạy về nhà.
Xông vào biệt thự, băng qua những hộp mì tôm và quần áo bẩn vương vãi khắp nơi, chạy thẳng lên phòng sách tầng hai.
Mật mã két sắt vẫn không đổi, Trần Kiến Quốc r/un r/ẩy mở khóa, “cạch” một tiếng, cánh cửa két bật mở.
Nhưng bên trong trống rỗng.
Hai cha con Trần Kiến Quốc cứ trân trối nhìn cái két sắt trống không, môi run bần bật, nhưng không thốt ra được một chữ nào.
Đám công nhân trong nhà ném họ ra ngoài.
“Tôi cảnh cáo các người, còn dám xông vào lần nữa, tôi sẽ báo cảnh sát bắt các người lại!”
18.
*
Trời đã tối hẳn.
Hai người lê bước vào một khách sạn bình dân bên đường, cô lễ tân nhận lấy căn cước công dân quẹt qua máy, rồi ngẩng đầu nhìn họ đầy nghi hoặc:
“Thưa ông, căn cước này của ông... hệ thống hiển thị đã bị hủy, không thể làm thủ tục nhận phòng.”
Đổi sang khách sạn khác, vẫn vậy.
Đổi tiếp chỗ khác, vẫn không được.
Hai cha con bàn bạc, họ còn bao nhiêu tình nhân, chi bằng tìm đến từng người một.
Họ từng cho đám phụ nữ đó bao nhiêu tiền, giờ là lúc đòi lại.
Họ gọi mấy cuộc điện thoại, đối phương hoặc là không nghe, hoặc là vừa nghe máy đã ch/ửi bới xối xả.
Thậm chí lão già từng bao nuôi cả hai còn đe dọa sẽ đá/nh g/ãy chân họ.
Đêm đó, hai cha con co ro trong ống cống dưới gầm cầu vượt ở ngoại ô,
tạm bợ qua đêm.
Họ còn gọi rất nhiều cuộc gọi WeChat cho hai mẹ con Tô Vãn, nhưng không cuộc nào thông.
Sáng sớm hôm sau, hai cha con tỉnh dậy, vỗ đùi cái đét: “Chúng ta đi tìm anh đ/ao! Anh ấy chắc chắn biết chuyện gì đã xảy ra!”
19.
*
Khi họ đến biệt thự của gã s/ẹo mặt, hắn đang gác chân uống trà.
Nhìn thấy hai bóng người nhếch nhác bước vào, hắn nheo mắt nhìn hồi lâu, rồi mới kinh ngạc đặt chén trà xuống bàn.
“Hai người... vậy mà vẫn còn sống?”
Trần Kiến Quốc quệt bụi trên mặt, bày ra bộ dạng đ/au lòng khôn xiết.
“Anh đ/ao, chúng tôi thoát ch*t trong gang tấc, khó khăn lắm mới về được, kết quả nhà cũng mất, công ty cũng chẳng còn...”
Trần Tuấn cũng vội lau nước mắt, “Bây giờ chúng tôi không liên lạc được với mẹ và vợ tôi, nên muốn đến hỏi anh xem năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Gã s/ẹo mặt nghi hoặc nhìn cả hai một lượt, rồi sai người mang hai cái ghế, kể lại chuyện ba năm trước từ đầu đến cuối.
Nghe xong, biểu cảm trên mặt hai cha con từ ngơ ngác chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc biến thành không thể tin nổi.
Trần Tuấn đứng phắt dậy, “Họ vậy mà lại b/án công ty để trả n/ợ?!”
“Tô Vãn có năng lực làm việc mạnh như vậy, theo lý thường chẳng phải nên quản lý công ty thật tốt để ki/ếm tiền trả n/ợ sao?!”
Gã s/ẹo mặt chậm rãi thổi bọt trà, không buồn ngước mắt: “Hai người ch*t rồi, tâm h/ồn họ chắc cũng ch*t theo rồi. Một người phụ nữ cảm thấy cuộc đời chẳng còn mục đích gì nữa, thì giữ lại mấy thứ đó để làm gì?”
Trần Kiến Quốc như bị rút mất xươ/ng sống, ngồi sụp xuống ghế, hồi lâu mới nặn ra được mấy chữ từ cổ họng: “Vậy... họ đâu rồi?”
“Họ đã đi...”
Gã s/ẹo mặt kéo dài giọng, cố tình dừng lại.
Hai cha con lập tức sáng mắt, cổ vươn dài ra.
Gã s/ẹo mặt nâng chén trà, nhấp một ngụm, đặt xuống rồi mới từ từ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tôi cũng không biết.”
20.
*
Sau khi rời khỏi chỗ gã s/ẹo mặt, hai cha con bỗng nhớ đến chuyện vàng.
Cả hai lại chạy về biệt thự.
Chàng thanh niên mở cửa lần trước đang khoanh tay dựa vào cổng sắt, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Các người rốt cuộc muốn làm gì?”
Trần Kiến Quốc cười lấy lòng, nói muốn vào tìm chút đồ.
Trần Tuấn sốt ruột không chịu nổi, “Là đồ rất quan trọng!”
Khóe miệng chàng thanh niên gi/ật gi/ật,
lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại rung lên, cậu ta cúi xuống nhìn rồi đổi thái độ:
“Được thôi, ông chủ chúng tôi nói rồi, để các người tìm, đi đi.”
Hai cha con bò lăn bò càng lao vào sân, chạy thẳng đến cây hòe già.
Cả hai vội vàng đến mức chẳng kịp tìm công cụ, trực tiếp dùng tay đào.
Đào gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi tạo ra một cái hố sâu nửa người, mà vẫn không tìm thấy gì cả.
“Vàng đâu?!”
Trần Kiến Quốc đứng phắt dậy, túm lấy một công nhân đang đứng xem kịch vui bên cạnh: “Có phải các người tr/ộm không?! Đó là vàng tôi ch/ôn! Mười mấy thùng! Đám người các người...”
Lời chưa dứt, một nắm đ/ấm đã giáng thẳng vào má ông ta.
Trần Kiến Quốc bay ngang ra ngoài, ngã nhào vào đống bùn.