Khi chúng tôi rời đi, Hoắc Kỳ Cẩn muốn tiễn, nào ngờ Hoắc Hân chạy đến trước, thằng bé rụt rè trốn sau lưng Hoắc Kỳ Cẩn nhìn tôi, vẻ mặt như muốn nói lại thôi nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời.

Hoắc Kỳ Cẩn tưởng Hoắc Hân không nỡ rời xa tôi, nhưng thực ra không phải vậy. Thằng bé muốn biết mọi chuyện về bố mẹ mình, còn tôi đang dùng những gì biết được từ kiếp trước để “dụ dỗ” nó. Chuyện về bố mẹ Hoắc Hân phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng, hiện tại vẫn chưa phải lúc nói cho nó biết sự thật.

...

Trở về nhà, tôi vẫn là kẻ vô hình. Khương Nghị đã chuyển vào nhà họ Khương ở, bố tôi thậm chí chẳng buồn diễn kịch nữa.

“Đứng lại, không chút quy củ nào cả, ông nội con đang ở trên lầu.”

Tôi nhíu mày, không đáp.

Bố tôi, Khương Hải, không phải là con trưởng, quyền thừa kế tương lai của tập đoàn Khương Thị cũng chưa chắc đã thuộc về ông ta. Ông ta trọng nam kh/inh nữ, tưởng rằng sinh được con trai là có thể ngồi vững trên ghế thừa kế. Nhưng gia phong nhà họ Khương rất nghiêm, cực kỳ coi trọng phẩm hạnh và học vấn của con cháu.

Trước đây tôi học giỏi, ông nội khá coi trọng tôi, nên Khương Hải vẫn chưa ly hôn với mẹ tôi, cũng còn đặt một chút kỳ vọng vào tôi.

Trên lầu vọng xuống tiếng ly vỡ, tiếp đó là tiếng gầm gi/ận dữ của ông nội: “Loại người như thế mà cũng xứng vào gia phả nhà họ Khương sao? Tao thấy chúng mày hồ đồ cả rồi.”

Ông nội tức gi/ận bước xuống lầu, hy vọng đưa Khương Nghị về nhà họ Khương của bố tôi tan thành mây khói.

Khương Hải hạ giọng: “Bố, con cũng hết cách, không thể không x/ác định người thừa kế được.”

“Còn Nguyễn Nguyễn thì sao?”

Khi ông nội nhìn thấy tôi, sắc mặt không mấy dễ chịu, nhưng ông vẫn nói tôi giỏi hơn Khương Nghị gấp vạn lần.

“Đừng nói nữa, đến cả offer của văn phòng luật hàng đầu cũng không lấy được thì có ích gì.”

“Con bé càng là đồ bỏ đi, trước đây tôi còn nghi ngờ không biết sao nó lại thi được hạng nhất nữa.”

“Được rồi, đừng ở đây làm mất mặt nữa, đừng chọc ông nội tức gi/ận thêm.”

Khương Hải bảo tôi mau lên lầu thăm người mẹ ốm yếu của mình. Nhưng tôi không đi, tôi nhếch môi: “Sao thế, suất đặc cách không tính là giỏi sao? Con đã nhận được OFFER rồi. Vậy phải thế nào mới tính là giỏi?”

“Cái gì?”

Khương Hải tái mặt, ông ta nhíu mày: “Chẳng phải con vắng mặt buổi phỏng vấn, bị đuổi ra ngoài rồi sao? Đúng là làm mất mặt nhà họ Khương.”

“Con vốn không cần tham gia phỏng vấn.” Tôi cười lạnh, “Ông nội, như vậy có bị đuổi khỏi nhà họ Khương không?”

Cặp lông mày đang nhíu ch/ặt của ông nội bỗng giãn ra, ông nói nhà họ Khương cuối cùng cũng có một người học giỏi, ông cũng không cần bị người ta chỉ trỏ bảo là trọc phú nữa.

Cứ giả vờ đi. Càng không có gì, lại càng thích giả vờ như gia tộc danh giá.

Tôi thừa biết ông nội muốn gì, chỉ cần học giỏi, tôi vẫn có tiếng nói trong nhà họ Khương. Nhưng nhà họ Khương không phải là nơi dễ sống.

Ông nội nói muốn mở tiệc cho tôi, Khương Nghị đứng bên cạnh nắm ch/ặt tay đến trắng bệch, cậu ta thì thầm: “Sao có thể chứ?”

Khương Hải mặt mày xanh mét, ông ta nói: “Nhưng chuyện xảy ra lúc phỏng vấn mà truyền ra ngoài, nhà họ Khương vẫn không còn mặt mũi nào.” Ông ta thì thầm vào tai ông nội vài câu, khăng khăng không thể để tôi gắn kết sâu với nhà họ Khương.

“Trước đó con còn đăng thông báo c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con.”

Ông nội nhìn chằm chằm tôi, một lúc lâu sau mới hỏi: “Chuyện một tháng trước...”

“Là giả. Con đúng là bị b/ắt c/óc, nhưng Hoắc Kỳ Cẩn đã c/ứu con, chuyện này mọi người có thể đi hỏi anh ấy.”

“Cái gì, con quen Hoắc Kỳ Cẩn?”

Khuôn mặt ông nội rạng rỡ niềm vui, áp lực vừa rồi tan biến, giờ phút này ông cười tươi rói. Cái tên Hoắc Kỳ Cẩn còn hiệu quả hơn bất cứ thứ gì, dù sao ai cũng muốn bám lấy con thuyền nhà họ Hoắc.

“Vâng.”

“Con nói dối gì thế, sao con có thể quen Hoắc Kỳ Cẩn được.”

Khương Hải tưởng tôi vì muốn giành quyền thừa kế mà bất chấp th/ủ đo/ạn, ông ta bảo tôi bớt khoác lác.

Tôi khoanh tay: “Con đã là gia sư của Hoắc Hân rồi, hơn nữa hôm qua lúc con rời nhà họ Hoắc, đích thân Hoắc Kỳ Cẩn đã tiễn con.”

Tôi nhếch môi cười, mọi chuyện đã quá rõ ràng. Nếu tôi thực sự đắc tội Hoắc Kỳ Cẩn, tôi đã bị ném ra ngoài từ lâu rồi. Ông nội vô cùng phấn khích, nói muốn mở tiệc lớn. Về phần Lục Trạch, nhà họ Khương sẽ truy c/ứu.

“Ông nội sẽ không để cháu chịu ấm ức vô cớ đâu, cháu yên tâm, thằng nhóc nhà họ Lục dám b/ắt n/ạt con cháu nhà họ Khương, chính là đối đầu với nhà họ Khương!”

Lời ông nội đanh thép, nhưng tôi chẳng hề cảm động. Kiếp trước khi tôi trở thành kẻ bị vứt bỏ, họ đã mỉa mai lạnh nhạt biết bao, chẳng hề đoái hoài đến tình thân.

Nhờ suất đặc cách và chuyện của Hoắc Kỳ Cẩn, tôi đã đứng vững trong nhà họ Khương. Khương Hải không dám gây chuyện nữa, cũng không dám nói gì thêm, chỉ biết cùng tiểu tam âm thầm tính toán. Ả tiểu tam tức gi/ận đ/ập phá không ít đồ đạc, Khương Hải dỗ dành nhưng cũng không dám can thiệp vào chuyện của tôi.

Nhà họ Khương đã báo cảnh sát. Khi bố mẹ Lục Trạch đến tận nhà xin lỗi, Lục Trạch cũng đi theo.

“Xin lỗi, là lỗi của thằng A Trạch hồ đồ.” Bố mẹ cậu ta thay đổi hoàn toàn thái độ so với kiếp trước, khúm núm đến khó tin.

Ông nội ngồi trên ghế sofa cười lạnh: “B/ắt n/ạt Nguyễn Nguyễn thế này, h/ủy ho/ại danh tiếng của con bé, thằng nhóc nhà họ Lục làm tốt lắm.”

“Muốn ph/ạt thế nào cũng được.”

Bố mẹ Lục Trạch không còn bao che nữa, nói rằng báo cảnh sát xử lý cũng được, chỉ cần cho nhà họ Khương một lời giải thích.

Tâm trạng tôi đã dễ chịu hơn rất nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
9 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm