Những "báu vật" này được luyện chế thành linh đan diệu dược.
Người dùng nó có thể xoay chuyển thời vận, tài lộc hanh thông.
Ví dụ như, một cổ thuật sư bị tộc nhân ruồng bỏ có thể dựa vào nó để trở lại đỉnh cao.
Hay như một diễn viên nhỏ tài năng bình thường có thể dựa vào nó để trở thành tiểu hoa đán nổi tiếng.
Sau khi bị lợi dụng, x/ác của chúng bị vứt lại trong hang đ/á và đ/ốt ch/áy.
Linh h/ồn của muôn thú núi Ai Lao vốn có linh khí, sau khi ch*t đi oán niệm khó tan, liền tụ lại thành vô số oan h/ồn, không thể rời khỏi hang đ/á suốt thời gian dài.
Chúng ghi nhớ khí tức trên người kẻ đã s/át h/ại mình.
Thề rằng khi gặp lại hắn, sẽ bắt hắn phải đền mạng.
Hôm nay, chúng nhạy bén cảm nhận được khí tức đó.
Nó xuất phát từ miếng ngọc bài trên thắt lưng của Hứa Xuyên.
Thế là, vô số oan h/ồn trút xuống như thác đổ, lao về phía tôi và Hứa Xuyên.
Chẳng ai ngờ rằng, chúng đã bị kẻ có tâm địa x/ấu xa lợi dụng.
Cổ thuật mà Ngô đại sư tu luyện có phần giống với nhà họ Đường chúng tôi.
Nhưng nếu xét kỹ, chỉ là "vẽ hổ không thành lại thành chó", hoàn toàn không thể đối kháng với tôi.
Tôi rũ mắt, bày trận bằng nến đỏ, rắc m/áu gà xuống đất, phá giải tà thuật che mắt của Ngô đại sư.
Oan h/ồn nhanh chóng tỉnh táo lại, chúng cảm nhận rõ ràng.
Khí tức quen thuộc kia xuất phát từ Lâm Bạch Lộc và Ngô đại sư.
Nỗi đ/au bị phân thây và sự phẫn nộ vì bị lừa dối trào dâng, nhấn chìm cả hai người.
Q/uỷ dơi x/é nát mái tóc dài của Lâm Bạch Lộc, q/uỷ thằn lằn bám lấy cánh tay trần của cô ta, chim đỗ quyên khóc m/áu dùng móng vuốt sắc nhọn móc thẳng vào mắt cô ta.
Ngô đại sư thì luống cuống thổi sáo trúc, cố gắng xua đuổi oan h/ồn.
Camera không quay được oan h/ồn, khán giả chỉ thấy Lâm Bạch Lộc và Ngô đại sư như ruồi không đầu chạy lo/ạn trong bóng tối.
Còn trên người Lâm Bạch Lộc, những vết thương mang theo hắc khí không ngừng xuất hiện.
Lâm Bạch Lộc liều mạng che mặt, tiếng hét x/é lòng vang vọng khắp hang đ/á.
"Á-- c/ứu tôi với, không phải tôi gi*t các người!"
Toàn bộ nhân viên tại hiện trường đều ch*t lặng.
Có người định báo cảnh sát nhưng phát hiện hoàn toàn không có tín hiệu.
Đạo diễn cố gắng đá/nh thức Lâm Bạch Lộc đang "đi/ên lo/ạn" trước mắt.
Nhưng cô ta liên tục bị tấn công, không thể phản hồi.
Khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của cô ta bị rạ/ch một vết thương lớn.
Lâm Bạch Lộc cuối cùng không chịu nổi nỗi đ/au khủng khiếp, vừa lăn lộn vừa chỉ tay về phía Ngô đại sư:
"Là ông ta! Là ông ta lừa con rằng ăn th!t động vật có thể tăng vận khí, là ông ta bảo con gi*t các người!
"Muốn đòi mạng thì đi đòi ông ta ấy! Đừng quấn lấy con nữa!"
【Đây... tôi hoa mắt sao? Trên người Lộc Lộc đầy vết thương kìa!】
【Lâm Bạch Lộc có ý gì, kẻ s/át h/ại sinh linh chẳng phải là Đường Thư Nguyệt sao?】
【Ngô đại sư đang làm gì vậy? Tại sao không giúp Lộc Lộc nhà chúng ta?】
【Hình ảnh thế này mà cũng được phát sóng sao?】
Giây tiếp theo, phòng livestream bị chặn vì "m/ê t/ín d/ị đo/an".
Ngô đại sư nghiến răng lao về phía chân tôi.
Mọi người đều tưởng ông ta định kéo tôi xuống nước.
Nào ngờ, lão già hơn 60 tuổi này trực tiếp quỳ xuống dưới chân tôi.
Hai tay dâng miếng ngọc bài lên, khóc lóc thảm thiết:
"Sư tỷ, là lỗi của con, con không nên phản bội người nhà họ Đường, con không nên tu luyện tà thuật!"
Nghe thấy cách xưng hô này, tôi nhíu mày.
Ông ta gỡ bỏ khăn che mặt, lộ ra khuôn mặt biến dạng, đ/áng s/ợ vì từng bị th/iêu ch/áy.
Hứa Xuyên bên cạnh gi/ật b/ắn mình:
"Lạy trời! Ông là người hay là q/uỷ vậy!"
Cuối cùng tôi cũng nhận ra ông ta.
Ngô Thiên Hạo.
Hai mươi năm trước, một tên tr/ộm mà bà ngoại tôi nhặt được ngoài rừng.
Khi đó, vì nhà nghèo nên hắn làm kẻ tr/ộm.
Nhưng vì bị phát hiện nên bị đá/nh g/ãy chân, đ/ốt mặt rồi vứt lại dưới chân núi Ai Lao.
Bà ngoại tôi không đành lòng để hắn ch*t nên đưa về nhà, giúp hắn chữa trị vết thương.
Sau đó, hắn không nơi nào để đi, lại có chút thiên phú về luyện dược nên ở lại nhà họ Đường, bái bà ngoại tôi làm sư phụ.
Bà ngoại phát hiện tính tr/ộm cắp của hắn khó bỏ nên chưa bao giờ thực sự truyền dạy cổ thuật.
Hắn lại tưởng bà ngoại phân biệt đối xử, cho rằng hắn không bằng tôi.
Sau đó, Ngô Thiên Hạo đầy lòng đố kỵ, phóng hỏa đ/ốt nhà tranh của bà ngoại, còn nhân lúc hỗn lo/ạn tr/ộm đi miếng ngọc bài tượng trưng cho thân phận cổ thuật sư.
Sau này, hắn có lẽ đắm chìm vào tà thuật luyện dược bằng sinh vật sống, rồi tìm thấy Lâm Bạch Lộc đầy tham vọng, không cam chịu bình thường.
Hai kẻ một người biết tà thuật, một người được vạn người tung hô, phối hợp với nhau đã tiêu diệt hàng trăm sinh mạng ở núi Ai Lao.
Sau khi giúp bà ngoại dưỡng thương xong, nghe tin một tiểu hoa đán trong giới giải trí tự xưng là Thánh nữ dân tộc Miêu.
Tôi liền chủ động đến chốn danh lợi này để tìm tung tích miếng ngọc bài.
Không ngờ hôm nay lại đụng mặt thật.
Bị tôi kh/ống ch/ế trong một chiêu, Ngô Thiên Hạo cuối cùng cũng thừa nhận là do mình tài kém hơn người.
Chứ không phải bà ngoại cố tình gây khó dễ.
Ông ta dập đầu tạ lỗi liên hồi.
Tôi lạnh lùng nhìn.
Chỉ để lại một câu:
"Tự mình làm nghiệt thì không thể sống.
"Ta đã nói từ lâu rồi."
Theo sự tấn công của các oan h/ồn.
Nhan sắc của Ngô Thiên Hạo và Lâm Bạch Lộc tàn tạ đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Cơ thể trở nên khô héo và g/ầy gò.
Còn những oan h/ồn bên cạnh chúng bị rút mất thần nguyên thì nhanh chóng đầy đặn trở lại, những bộ phận bị h/ủy ho/ại lúc sinh thời lại mọc ra da th!t.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Xà Vương trong hang sâu.
"Thần nguyên đã về chỗ cũ, chúng có thể đi đầu th/ai chuyển kiếp rồi."
Ý muốn nói, nếu tiếp tục như vậy, những con vật này rất có thể vì gi*t ch*t hai kẻ kia mà vĩnh viễn không được đầu th/ai.
Xà Vương chậm rãi lên tiếng: