Khi đến phòng 999, tôi tự nhiên quẹt thẻ đi vào, vừa đến gần đã nghe thấy những lời lẽ hổ lang.

“Sài Sài, anh thật sự không phải đến để hại em, anh chỉ muốn giúp em thôi. Em mau ra ngoài đi được không? Nếu không em sẽ càng lúc càng khó chịu đấy.”

Trần Sinh nuốt nước bọt, nhẹ giọng dỗ dành.

Ông ta đã sắp không nhịn nổi nữa rồi, lần này cuối cùng ông ta cũng không cần phải ở nhà ngắm poster mà tự tiêu khiển nữa.

Thịnh Sài nghe thấy giọng nói gh/ê t/ởm của Trần Sinh bên ngoài, sự tuyệt vọng trong lòng dâng lên từng chút một.

Anh nắm ch/ặt tay nắm cửa tủ quần áo, cắn ch/ặt đầu lưỡi đến bật m/áu, cố gắng hết sức để giữ tỉnh táo.

Con bé Thịnh An này rốt cuộc đang làm cái gì thế không biết! Nếu không đến nhanh là anh sắp bị n/ổ tung hậu môn thật rồi!!

【Oa! Hai người họ nghe có vẻ đang chơi rất vui vẻ nhỉ!】

Nghe thấy tiếng lòng lần nữa, Thịnh Sài thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nghe câu tiếp theo, th/ần ki/nh anh lại căng cứng.

【Vậy để mình lấy điện thoại ra đăng Facebook trước đã.】

Thịnh Sài dùng chút sức lực cuối cùng gào lên: "Thịnh An! Ngoài thẻ đen ra, anh tặng thêm cho em một căn biệt thự ven biển!"

Giọng nói này làm tôi đang dựa vào khe cửa gi/ật mình, sao anh hai biết mình đến rồi?

Nhưng mặc kệ đi, biệt thự ven biển đấy! Tôi đến đây!

Tôi phi thân tung một cú đ/á gọn gàng vào Trần Sinh, tháo dải băng đô trên đầu xuống thành thục buộc cho ông ta một nút thắt chữ S, rồi x/é một phần gấu váy nhét vào miệng ông ta.

Sau khi kết thúc chuỗi hành động, tôi vuốt lại nếp gấp trên váy đỏ, gõ nhẹ vào cửa tủ: "Anh hai yêu quý của em, anh an toàn rồi."

Thịnh Sài nghe thấy câu này, th/ần ki/nh hoàn toàn thả lỏng rồi ngất lịm đi.

Còn tôi đợi mãi không thấy động tĩnh gì, mở cửa tủ ra mới phát hiện anh ấy đã ngất xỉu.

Trong lòng hoảng hốt!

Tôi vội đưa tay kiểm tra hơi thở của anh ấy, may quá, vẫn còn sống, thẻ đen và biệt thự của mình vẫn còn.

Tôi dùng sức cõng anh ấy lên, ngay khoảnh khắc cõng ra khỏi tủ, tôi thầm nghĩ:

Anh hai thế này có tính là một kiểu "come out" khác biệt không nhỉ?

(4)

Biển xanh!

Trời xanh!

Tôi đến đây!

Tôi cầm sổ đỏ và thẻ đen anh hai đưa, kéo vali chuẩn bị làm một chuyến du lịch "xách ba lô lên và đi".

【Hì hì, hôm nay người dân ta, thật là thật vui vẻ!】

【Đúng rồi, trước khi đi du lịch phải ghé công ty của anh cả xem thử, hôm nay anh ta và Thịnh Hi sẽ có màn "văn phòng play" kí/ch th/ích lắm đây~】

Ông Thịnh bà Thịnh nghe vậy, hứng thú cũng nổi lên, một người đi lấy máy quay, một người chuẩn bị sẵn gậy chụp ảnh.

Cuối cùng cũng đợi được ngày này!

Ngày tên nghịch tử này mất mặt, nhất định phải ghi hình lại thật kỹ!

Thịnh Sài vốn định đưa xong sổ đỏ và thẻ đen rồi rời đi, lông mày nhướng lên, quyết định lát nữa mới đi gửi "quà" cho Trần Sinh đang chuẩn bị đi "đạp máy kh//âu" (đi tù).

Tôi quay đầu nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của ba người họ, tim đ/ập thình thịch.

【!】

【Họ sẽ không định đi theo mình để thưởng thức đấy chứ?!

Không phải chứ?! Không phải chứ?!】

Bà Thịnh nghe thấy tiếng lòng mãnh liệt của con gái cưng, vội vàng tiến lên nói: "Ngoan, trước khi đi du lịch con cùng chúng ta ghé công ty một chuyến nhé, từ lúc về đến giờ con chưa từng đến công ty nhà mình xem thử mà."

Thì ra là vậy.

Chỉ cần không phải nhòm ngó căn biệt thự ven biển của mình là được!

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ được ạ!"

Phía bên kia, Thịnh Ý nhận được tin nhắn Thịnh Sài gửi, nhìn qua rồi đặt xuống ngay.

Anh nhìn Thịnh Hi đang trang điểm lộng lẫy trước mặt, nhận lấy ly trà cô ta đưa, giả vờ nhấp một ngụm rồi hỏi: "Hi Hi, sao hôm nay lại tới đây?"

Thịnh Hi nhíu mày, vẻ mặt sầu muộn: "Hai ngày nay không biết anh hai có phải vì chuyện bữa tiệc trước đó mà gi/ận em không, anh ấy cứ không thèm để ý đến em, tài nguyên chia cho em cũng bị thu hồi, em muốn xin lỗi anh ấy mà anh ấy cũng không chịu gặp em.

Anh cả, em thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, em chỉ nghĩ Trần Sinh là đạo diễn nổi tiếng, nên em muốn mở rộng mối qu/an h/ệ cho em và anh hai thôi.

Anh có thể giúp em không? Cho em gặp anh hai một lần? Em thật sự không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này..."

Thịnh Hi vừa nói nước mắt chực trào ra, nhưng vẻ mặt Thịnh Ý không hề thay đổi, như thể không nhìn thấy gì.

Thịnh Hi đ/âm móng tay vào lòng bàn tay, cô ta từ từ thu lại nước mắt, lấy túi thơm trong túi xách ra.

Cô ta nói: "Anh cả, đây là bùa bình an em đi cầu ở chùa, anh giúp em mang đến cho cha mẹ nhé, em không về đó làm mọi người khó chịu nữa."

Thịnh Ý nhận lấy: "Ừ, anh sẽ chuyển lại cho họ."

Thấy anh nhận lấy, cô ta mừng rỡ: "Cảm ơn anh cả, anh cả đối với em là tốt nhất! Vậy em đi trước đây, lần sau lại đến thăm anh."

Thịnh Ý gật đầu, Thịnh Hi đứng dậy đi ra ngoài, nhưng bước chân vô cùng chậm chạp.

Ngay khi cô ta sắp bước ra cửa, Thịnh Ý gọi cô ta lại, cô ta quay người nhìn thấy Thịnh Ý trong mắt đầy vẻ thiết tha và yêu thương, khóe miệng nở một nụ cười đắc thắng.

Khóa trái cửa văn phòng, từng bước từng bước đi về phía Thịnh Ý, ngồi vào lòng anh ta đút trà, ngón tay linh hoạt cởi từng cúc áo sơ mi của anh ta...

Vừa đến ngoài cửa, bốn người chúng tôi đã nghe thấy ti/ếng r/ên rỉ phát ra từ bên trong, ông Thịnh bà Thịnh nhìn nhau một cái liền đạp cửa xông vào.

Giơ điện thoại và máy quay lao vào trong, Thịnh Sài nở một nụ cười x/ấu xa nhìn tôi nói: "Em gái, chúng ta cũng vào xem kịch hay thôi."

Tôi hơi rối lo/ạn.

【Ba người này bị làm sao vậy?!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Cạm bẫy Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm