“Đinh đong!”
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi bước ra mở cửa, là Khúc Vãn. Ả vẫn cười cợt nhả, ngông cuồ/ng như mọi khi: “Uyển Đường, lần này tôi và A Dục đi công tác phải mất vài ngày, trách tôi... không nói rõ với anh ấy, anh ấy đã đi gặp nhà đầu tư trước rồi, tôi đến lấy hành lý giúp anh ấy.”
Tôi bình tĩnh nghiêng người, nhường lối cho ả vào nhà. Khúc Vãn thong dong bước vào, đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Tôi chỉ tay về phía một căn phòng: “Phòng ngủ ở đó, cần lấy gì thì cô cứ vào lấy.”
Khúc Vãn không động đậy, ngược lại nhìn tôi đầy ẩn ý: “Uyển Đường, thực ra cô biết hết mọi chuyện, đúng không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ả, rồi mỉm cười dịu dàng: “Học tỷ Khúc, chị đang nói gì vậy, tôi không hiểu.”
Khúc Vãn cười khẩy: “Tôi và A Dục gần gũi như vậy, chẳng lẽ cô thực sự không hề bận tâm sao?”
“Chúng tôi đi công tác với nhau bao nhiêu lần rồi, cô chẳng lẽ không muốn biết chúng tôi đã làm những gì?”
Tôi không chút biến sắc đứng tại chỗ: “Chị và anh Dục đều là vì nhu cầu công việc, tôi hiểu mà.”
Khúc Vãn thu lại nụ cười, đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới: “Uyển Đường, tôi thực sự đã coi thường cô rồi, cô cũng không hề đơn thuần, ngây thơ như lời A Dục nói.”
Ả sải bước đi tới tủ quần áo trong phòng ngủ, lấy ra một chiếc quần l/ót nam, nhìn tôi thách thức: “Tôi và A Dục đi tận mấy ngày cơ, đồ Iót cá nhân thế này phải mang nhiều một chút, cô thấy sao?”
Nụ cười trên mặt tôi không hề giảm bớt: “Học tỷ Khúc thật chu đáo, anh Dục có thể nhận được sự chăm sóc của chị ở công ty là vinh hạnh của chúng tôi.”
...
Đêm ngày hôm sau, trang cá nhân của Khúc Vãn cập nhật. Dưới hồ nước nóng tại khu nghỉ dưỡng, vết bầm tím trên đầu gối ả thấp thoáng ẩn hiện.
“Ai đó ph/ạt tôi vì tội lừa anh ấy, đúng là chẳng nương tay chút nào.”
Lần này Thẩm Dục trở về, tôi lấy lý do dưỡng sức để chuẩn bị mang th/ai nên đã phân phòng với anh ta. Khúc Vãn bám lấy anh ta rất ch/ặt, sức lực của anh ta gần như đều tiêu hao trên người ả, điều này vừa vặn giúp tôi không cần phải vắt óc tìm cách từ chối chuyện chăn gối.
Công việc của anh ta cũng ngày càng bận rộn hơn. Nghe nói dự án lớn mà anh ta và Khúc Vãn đang theo đuổi đã gần đến giai đoạn hoàn tất. Thành tích lần này có thể mang lại cho công ty không ít lợi nhuận, Khúc Vãn cũng sẽ giống như kiếp trước, giúp anh ta chiếm một vị trí vững chắc trong công ty. Điều này không chỉ là tin tốt với hai người họ, mà đối với tôi, cũng là tin tốt. Dù sao thì người làm vợ của Thẩm Dục vẫn là tôi, mỗi một đồng tiền anh ta ki/ếm được nhờ tài nguyên và sự nâng đỡ của Khúc Vãn, đều có phần của tôi.
Không lâu sau, Khúc Vãn lấy cớ vì “công việc” mà đường hoàng chuyển lên căn hộ tầng trên của chúng tôi. Thẩm Dục giúp ả sắp xếp đồ đạc cả một ngày. Đến tận chiều tối, anh ta gọi điện bảo tôi lên lầu nấu bữa tối cho họ.
“Vất vả cho em rồi, Đường Đường.”
“Ở đây gần công ty, bây giờ các kh//âu của dự án này đều phải theo sát, học tỷ Khúc chuyển đến đây, chúng ta làm việc cũng thuận tiện hơn.”
Đúng là rất thuận tiện, sau này chỉ cần lên xuống lầu là có thể thỏa sức tư thông.
Tôi vẫn dịu dàng đáp: “Hai người muốn ăn gì, em làm ở nhà rồi mang lên.”
Căn hộ của Khúc Vãn có thiết kế giống hệt nhà chúng tôi. Trong phòng khách rộng lớn, Thẩm Dục xắn tay áo, Khúc Vãn xõa tóc, chiếc váy hai dây bằng lụa ôm sát đường cong quyến rũ trên cơ thể ả. Hình ảnh hai người họ bận rộn vì tổ ấm mới này trông thật giống một đôi vợ chồng.
Thấy tôi bước vào, Khúc Vãn chậm rãi đi chân trần lại gần, đưa tay nhận lấy cơm canh trên tay tôi: “Thật cảm ơn em gái Uyển Đường nhé, A Dục, mau lại đây ăn cơm.”
Thẩm Dục đáp lời, rồi thuận thế ngồi xuống bên cạnh Khúc Vãn. Khi anh ta thành thục múc một bát canh đưa cho Khúc Vãn, anh ta chợt nhận ra điều gì đó không ổn, người bỗng cứng đờ, rồi hoảng hốt ngước mắt nhìn tôi: “Đường Đường, em... em ăn chưa? Có muốn ăn cùng chúng tôi không?”
Cảnh tượng quái đản, đảo lộn trật tự này khiến tôi không khỏi bật cười: “Anh Dục, em ăn rồi, hai người cứ từ từ ăn nhé.”
Khi bước ra cửa, tôi liếc nhìn về phía phòng ngủ chính. Tủ quần áo bên trong mở rộng, ngoài váy áo của Khúc Vãn, còn có quần áo mặc nhà, áo phông của đàn ông. Đó là phong cách quen thuộc của Thẩm Dục. Hai kẻ này, vậy mà đã trơ trẽn đến mức chuyển địa điểm ngoại tình lên ngay trên đầu tôi.
Đêm khuya, Khúc Vãn gửi tin nhắn cho Thẩm Dục: “A Dục, em vừa mặc bộ đồ Iót gợi cảm mới m/ua hôm nay, anh có muốn... lên đây xem không?”
Không lâu sau, phòng ngủ bên cạnh truyền đến tiếng loạt xoạt. Tôi nghe thấy Thẩm Dục nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, sau tiếng bước chân không thể nghe rõ, cánh cửa chính “cạch” một tiếng, căn phòng chìm vào bóng tối và tĩnh lặng.
Mỗi tối lúc mười giờ, Thẩm Dục sẽ đúng giờ chúc tôi “ngủ ngon”. Sau khi đoán chừng tôi đã ngủ, Khúc Vãn luôn dùng đủ mọi lý do để gọi Thẩm Dục lên trên. Thỉnh thoảng tôi dậy sớm, sẽ vô tình bắt gặp Thẩm Dục trở về. Tôi không chút biến sắc che giấu giúp anh ta: “Anh Dục, gần đây anh bắt đầu chạy bộ buổi sáng à?”
Thẩm Dục ứng phó đã rất thành thạo: “...Ừ, gần đây hiếm khi không phải đi công tác, nên tập luyện rèn luyện sức khỏe một chút.”
Tất nhiên là không cần “đi công tác” nữa, vì những việc muốn làm chỉ cần lên xuống lầu là đã xong xuôi. Sau khi Thẩm Dục rời đi vào đêm khuya, tôi thường ngồi trên ban công, một mình lắng nghe tiếng gió trong không trung đêm muộn.