Sáng sớm hôm sau, tôi thực sự không nhịn nổi nữa, lén lút bay sang ngôi m/ộ biệt thự xa hoa bên cạnh, định tìm bà cụ Hạ để dò hỏi tình hình.

Bà cụ Hạ đang nằm trên chiếc ghế bập bênh bằng giấy, đắp mặt nạ dưỡng da âm phủ.

"Bà ơi, xong đời rồi, tối qua cháu gây họa lớn rồi." Tôi "bịch" một tiếng quỳ xuống trước m/ộ bà, mếu máo kể lại chuyện nhập mộng tối qua.

Tôi cứ ngỡ bà cụ sẽ nổi trận lôi đình, m/ắng tôi vì dám kinh động đến cháu trai bà.

Kết quả là bà lão nghe xong, gi/ật phăng miếng mặt nạ trên mặt xuống, hai mắt sáng rực, cười đến mức những nếp nhăn trên mặt nở rộ như hoa.

"Nó bảo với anh ta là... muốn vài gã đàn ông?" Giọng bà cụ Hạ lạc cả đi.

Tôi tuyệt vọng gật đầu: "Cháu thực sự không có ý đó mà..."

"Ôi trời đất ơi!" Bà cụ Hạ vỗ đùi một cái, phấn khích đến mức bật dậy khỏi ghế bập bênh, "Ba năm rồi! Thằng cháu đích tôn cứng như khúc gỗ này của tôi, cuối cùng cũng có người trị được nó rồi!"

Tôi ngơ ngác, định hỏi bà có ý gì.

Đột nhiên, từ trên không trung địa phủ truyền đến một chấn động cực kỳ dữ dội.

Cảm giác đó, giống như một trận động đất cấp mười cộng thêm thời tiết giông bão.

Những linh h/ồn xung quanh đều kinh hãi ngẩng đầu lên.

"Có người ở dương gian đang đ/ốt pháp khí cực phẩm!"

"Dương khí đ/áng s/ợ quá! Nhắm thẳng vào khu nghĩa trang của chúng ta rồi!"

Trong lòng tôi "thịch" một cái, một dự cảm cực kỳ chẳng lành siết ch/ặt lấy tôi.

Tôi bò lăn bò càng trốn sau tấm bia m/ộ rá/ch nát của mình, thò nửa cái đầu ra nhìn lên.

Làn sương m/ù nơi giao thoa âm dương bị một sức mạnh bá đạo x/é toạc.

Hạ Kỳ Yến đến rồi.

Hắn vẫn mặc bộ sơ mi đen tối hôm qua, ngay cả nếp gấp ở cổ áo cũng giống y hệt. Chỉ có điều hôm nay, hắn không mang theo hai xe tải nam người mẫu giấy, cũng không mang theo đống túi Hermès.

Hắn cầm trên tay một chiếc hộp gỗ đàn hương màu đen cực kỳ tinh xảo.

Đám vệ sĩ đi theo hắn, ai nấy đều vẻ mặt nghiêm nghị, thứ họ nâng trên tay không phải tiền giấy.

Mà là một bộ áo cưới giấy thủ công màu đỏ thắm, được thêu họa tiết rồng phượng phức tạp bằng chỉ vàng.

Bộ áo cưới đó đỏ đến chói mắt, bay phấp phới trong gió âm, tỏa ra một luồng khí tức q/uỷ dị khiến người ta kinh tâm động phách.

Tôi bịt miệng lại, sợ đến mức suýt chút nữa ch*t thêm lần thứ hai.

Hạ Kỳ Yến đứng vững trước tấm bia m/ộ tồi tàn của tôi. Chẳng thèm đoái hoài đến cái bóng mờ ảo đang vẫy tay đi/ên cuồ/ng của bà nội hắn bên cạnh.

Hắn vô cảm mở chiếc hộp gỗ đàn hương ra, lấy từ bên trong một tờ giấy cứng nền đỏ chữ đen.

Đó là một tờ hôn thú.

Trên đó viết rõ ràng hai hàng bát tự.

Bên trái là của hắn. Bên phải... là của tôi!!!

Hắn vậy mà lại tra ra được bát tự khi tôi còn sống!

Q/uỷ khí toàn thân tôi gần như sợ đến mức tan biến, liều mạng rúc sâu vào trong đất. Gã đàn ông này đi/ên rồi sao! Tôi chỉ muốn một gã người giấy làm thuê, hắn định làm cái gì đây! Minh hôn à?!

Hạ Kỳ Yến dùng những ngón tay thon dài kẹp lấy tờ hôn thú, rút ra chiếc bật lửa bằng vàng ròng.

Ngọn lửa xanh biếc li/ếm lên mép tờ giấy đỏ.

"Ầm" một tiếng,

Hôn thú hóa thành một luồng sáng đỏ chói mắt, xuyên thẳng qua rào cản âm dương, giống như một sợi xích, quấn ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Tôi hoàn toàn không thể thoát ra được. Sợi chỉ đỏ này là bùa chú được vẽ bằng m/áu tim của hắn, mang theo áp lực trấn áp cực kỳ khủng khiếp.

đ/ốt xong hôn thú, Hạ Kỳ Yến lại cầm lấy bộ áo cưới giấy đỏ từ tay vệ sĩ, không chút do dự ném vào chậu lửa.

Giữa bầu trời tro giấy đỏ bay múa.

Hạ Kỳ Yến đột nhiên ngẩng đầu.

Hắn căn bản không cần bất kỳ đôi mắt âm dương nào, đôi mắt sâu thẳm đen láy đó cứ thế xuyên qua màn sương âm u dày đặc, khóa ch/ặt vị trí tôi đang trốn sau bia m/ộ một cách chính x/ác tuyệt đối.

Hắn vươn tay nới lỏng cà vạt, khóe miệng nhếch lên một đường cong cực kỳ nguy hiểm. Giọng trầm thấp khàn khàn, nhưng từng câu từng chữ như sấm sét đ/ập vào bên tai tôi:

"Muốn đàn ông đúng không."

"Sính lễ đ/ốt xuống rồi. Tô Đào, còn không mau lăn ra đây gặp chồng cô?"

"Vãi thật! Vãi vãi vãi!"

Tôi cảm thấy mình như một củ cà rốt bị ai đó dùng sức nhổ lên.

Kéo theo cả hai lạng đất rá/ch nát dưới bia m/ộ, tôi trực tiếp bị luồng sáng đỏ bá đạo kia kéo bay ra ngoài.

Không có đường parabol đẹp đẽ nào cả.

Cả con m/a là tôi nằm hình chữ X, đ/ập thẳng xuống trước đôi giày da cao cấp không vướng một hạt bụi của Hạ Kỳ Yến.

Chưa kịp bò dậy, sợi chỉ đỏ trên cổ tay đột ngột thu lại.

Một lực kéo cực kỳ ngang ngược trực tiếp nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.

"Chạy đi."

Giọng nói cực kỳ lạnh lùng của Hạ Kỳ Yến n/ổ vang trên đỉnh đầu tôi.

Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.

Bộ áo cưới giấy màu đỏ bị hắn ném vào chậu lửa lúc này đã hóa thành thực thể.

Chiếc áo phông bạc màu in dòng chữ "Dịch vụ lao động Thiên Địa" rá/ch nát đang mặc trên người tôi, trong nháy mắt như bị lửa th/iêu rụi mà tan biến. Thay vào đó là lớp lớp sa đỏ nặng trĩu.

Họa tiết rồng phượng bằng chỉ vàng phức tạp lan dọc theo vạt váy của tôi.

Tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm nóng hổi của người sống còn sót lại trên bộ áo cưới đó.

Hạ Kỳ Yến căn bản không cần bất kỳ pháp thuật nào.

Bát tự của hắn trời sinh thuần dương, mệnh cách cứng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Hắn đứng ở nơi giao thoa âm dương, dương khí quanh thân giống như nham thạch thực thể, chiếu sáng cả khu nghĩa trang quanh năm không thấy ánh mặt trời này sáng như ban ngày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ ruột vì ghen tuông mà giết tôi ba lần, bố nghe thấy tiếng lòng liền phát điên

Chương 8
Là tiểu công chúa của gia tộc hào môn bậc nhất kinh thành, lẽ ra tôi phải được vạn người cưng chiều mới đúng. Thế nhưng, mẹ ruột của tôi lại là một kẻ kỳ quặc tuyệt thế, coi tôi như tình địch. Ba kiếp trước, vì muốn độc chiếm sự sủng ái của ba tôi - Cố Tu Hàn, bà ta lần lượt dùng nước tắm dìm chết tôi, để tôi ăn nhầm dị vật, rồi đẩy xe nôi của tôi xuống cầu thang khiến tôi chết thảm, chỉ vì ba tôi nhìn tôi thêm một cái và khen một câu: "Bé con thật đáng yêu". Kiếp thứ tư làm lại từ đầu, Thiên đạo đã mở đặc quyền "nghe thấu tiếng lòng" cho ba tôi. Cứ ngỡ có bàn tay vàng hộ giá, cuối cùng cũng có thể nằm yên làm một tiểu công chúa hào môn. Kết quả, vừa mở mắt ra, tôi đã thấy mẹ cầm một chiếc chăn bông bịt chặt miệng mũi mình. "Trái tim của chồng chỉ có thể là của một mình em, con hồ ly tinh nhỏ nhà cô mau chết đi cho rảnh nợ." Tôi liều mạng giãy giụa, trong lòng gào thét điên cuồng: 【Cứu mạng với! Ba ơi, vợ ba vì ghen tị khi ba hôn con một cái mà giờ đang định mưu sát con gái ruột của ba đấy!】 Ba tôi vừa đi tới cửa, lập tức sững sờ tại chỗ.
Nữ Cường
0