Hắn kéo tôi đi một mạch đến trước tấm bia m/ộ không tên tồi tàn của tôi, rồi ấn mạnh tôi vào đó.
Lưng tôi dán ch/ặt vào tảng đ/á lạnh lẽo, phía trước là lồng ngựk nóng hổi của hắn.
Sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan này khiến tôi nổi hết da gà.
"Giờ mới biết gọi là chồng à?"
Hắn chống một tay lên bia m/ộ, giam cầm cả con m/a là tôi vào một không gian chật hẹp, đầy áp bức.
Hắn tháo cặp kính gọng vàng mang vẻ trí thức bại hoại kia ra, tiện tay ném vào bụi cỏ bên cạnh.
Không còn lớp kính che chắn, trong đôi mắt dài hẹp đen láy ấy, hắn không còn che giấu bất cứ điều gì nữa.
Ở đó không có sự giễu cợt, không có sự kh/inh miệt của kẻ bề trên.
Mà chỉ có một thứ màu sắc cực kỳ cố chấp, bị đ/è nén từ lâu, gần như đi/ên cuồ/ng.
"Vì tiền mà đến cả nam người mẫu cũng sẵn sàng dán cho tôi cơ đấy." Hắn cười lạnh, ngón tay bóp ch/ặt lấy dái tai tôi, "Tô Đào, cốt khí của cô đâu rồi?"
Tôi rụt cổ, lí nhí đáp: "Cốt khí đâu có đóng được phí bốc thăm đầu th/ai..."
"Đầu th/ai."
Hắn lặp lại hai chữ này, ánh mắt chợt tối sầm lại.
"Cô ngồi xổm ở đây ba năm, chỉ để dành tiền đầu th/ai thôi sao?"
Tôi ngẩn người, gật đầu một cách đương nhiên: "Đúng vậy. Không thì tôi ở đây làm gì? Cái chỗ ch*t ti/ệt này đến đặt đồ ăn còn không được, tôi không đầu th/ai chẳng lẽ ở lại thi công chức à?"
Hạ Kỳ Yến nhìn chằm chằm tôi rất lâu.
Lâu đến mức khi tôi tưởng hắn sắp nổi đi/ên, thì hắn bỗng nhiên thả lỏng.
Hắn tựa trán vào trán tôi, giọng nói cực thấp, mang theo sự khàn đặc khiến tôi kinh tâm động phách.
"Ba năm."
"Tô Đào. Cô đã ngồi lì ngoài đường ranh giới của nghĩa trang ch*t ti/ệt này, suốt ba năm trời."
Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào mặt tôi.
"Năm Thanh Minh đầu tiên. Tôi thấy một con m/a hoang không có cả bia m/ộ, mặc chiếc áo phông rá/ch lỗ chỗ, thèm đến mức đứng đầu gió gặm ngón tay."
"Tôi cố tình bảo người ta đ/ốt thêm một con gà giấy. Cô như kẻ mấy trăm năm chưa được ăn cơm, nằm rạp xuống đất ngửi ngửi suốt nửa tiếng đồng hồ."
Đầu tôi "oanh" một tiếng.
Cái gì?
Tôi mở to mắt nhìn hắn: "Anh... anh thấy tôi từ năm đầu tiên sao?"
Hạ Kỳ Yến cười lạnh một tiếng.
"Bát tự của tôi thuần dương, trời sinh có âm dương nhãn. Ba năm nay, mỗi cử động nhỏ của cô trước mặt tôi, tôi đều nhìn thấy rõ mồn một."
Ngón tay đang bóp dái tai tôi chậm rãi trượt xuống, dừng lại trên gáy tôi đang cứng đờ.
"Năm Trung Nguyên thứ hai. Tôi cố tình bảo người ta chất hai xe tải tiền âm phủ liên số ngay mép đường ranh giới mà đ/ốt. Đó là thứ tôi chuyên tâm đ/ốt cho cô đấy."
"Tôi cứ tưởng cô có tiền rồi, ít nhất cũng m/ua được cho mình bộ quần áo ra h/ồn, hoặc m/ua một ngôi m/ộ tử tế hơn."
"Kết quả cô thì hay rồi. Cô nhặt được tiền, chạy đi đóng ph/ạt tạm trú hết sạch, quay đầu lại bị tên q/uỷ chột mắt kia lừa vào xưởng đen làm thuê!"
Hắn càng nói càng tức, lồng ngựk phập phồng dữ dội, đuôi mắt thậm chí còn đỏ lên vì tức gi/ận.
"Mẹ kiếp, ở trên kia tôi đ/ốt hương khói cho cô suốt ba năm trời!"
"Đến cả loại tàn hương cô thích ngửi nhất tôi còn nhớ rõ mồn một! Tôi biết cô thích trầm hương Sumatra, không thích loại đàn hương rẻ tiền kia!"
"Tôi biết mỗi lần cô hít no hương khói, cô đều có thói quen ợ một cái rồi ngồi xổm xuống đất vẽ vòng tròn!"
"Tôi vẫn luôn đợi cô."
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giọng điệu mang theo sự cố chấp gần như b/ệnh hoạn.
"Tôi đợi cô chủ động tìm tôi. Đợi cô biết tôi là ai, đợi cô đến c/ầu x/in tôi che chở."
"Kết quả thì sao?"
Hắn nhếch môi, đầy mỉa mai.
"Đồ sói mắt trắng này, thà đi làm thuê bất hợp pháp chứ nhất quyết không chịu vào mơ của tôi."
"Khó khăn lắm cô mới học được cách báo mộng."
"Cô xông vào văn phòng tôi, câu đầu tiên mở miệng ra, lại là hỏi xin tôi đàn ông?"
"Còn đòi loại khỏe? Còn đòi loại chịu cày cuốc?"
Hạ Kỳ Yến bóp ch/ặt cằm tôi, ánh lửa đen cuộn trào trong đáy mắt hắn gần như muốn th/iêu ch/áy tôi.
"Tô Đào, cô có tim không?"
"À, tôi quên mất." Hắn tự giễu cười một tiếng, "Cô là con m/a ch*t rồi. Cô làm gì có tim."
Tôi hoàn toàn đờ người ra.
Tôi đứng trơ ra như một con rối bị hỏng, trong đầu như có bom hạt nhân n/ổ liên hoàn.
Tôi cứ ngỡ mình là kẻ nghèo rớt mồng tơi đang cố sống sót trong khe hẹp.
Tôi cứ ngỡ những con gà, những xấp tiền âm phủ, những làn hương khói tinh khiết mà tôi nhặt được đều là đồ thừa của bà cụ Hạ.
Ai dè.
Đường đường là tổng tài đỉnh cấp sở hữu trăm tỷ, hô mưa gọi gió ở dương gian.
Suốt ba năm nay, lại lén lút nuôi tôi như nuôi thú cưng?!
Đây là kiểu yêu thầm bi/ến th/ái nhưng lại thuần khiết gì thế này?
Hắn yêu thầm một con m/a nữ ăn mày, kết quả lại bị con m/a nữ này coi là nhà b/án buôn đồ giấy?!
Tôi nuốt nước miếng một cách khó khăn.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì gi/ận dữ và thứ tình cảm bị đ/è nén kia của hắn, tôi bỗng cảm thấy mình đúng là một kẻ m/ù chữ đáng ch*t.
"Cái... cái đó..."
Tôi lắp bắp mở lời, cố gắng c/ứu vãn tình thế tồi tệ này.
"Hạ tổng... không, chồng ơi."