"Em gái Tần, em có thể coi chị là phiên bản chuyển giới của anh trai chị."
"Chỉ cần em không gh/ét chị, tin rằng em cũng sẽ không gh/ét anh trai chị đâu."
Tôi sáng mắt lên.
Thân mật nắm lấy tay cô ấy.
Thật mềm mại.
Tôi lớn tiếng reo lên: "Không gh/ét, tuyệt đối không gh/ét! Chị là người em thích nhất!"
Bốn người đàn ông: "????"
Công tử bột bên môi luôn vương ý cười: "Tiểu Lạc Du nhà chúng ta quả thật là... bác ái."
"Dân chơi game Otome như em thì tất cả đều là 'ALL' mà."
"Yêu đương cũng 'ALL' hết sao?"
Công tử bột tông giọng dịu dàng quyến luyến, mỗi chữ đều như đang tán tỉnh.
Nhưng không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy ánh mắt của anh ta ẩn chứa chút tính công kích, khiến người ta vô thức muốn tránh né ánh nhìn.
"Hô, náo nhiệt quá nhỉ."
Nam thần số 6 mặc áo ba lỗ và quần đùi thể thao, hào phóng để lộ cơ bắp màu lúa mạch, nụ cười rạng rỡ tự tin.
Ánh mắt lướt qua đại mỹ nữ số 5, khóa ch/ặt lấy tôi.
"Hi, Tần Lạc Du! Anh tên là Ngô Động Thứ, là vận động viên bóng đ/á giải nghệ."
Gã ngốc bùng n/ổ một tràng cười nhạo: "'Động Thứ' - ha ha ha ha,
cái tên quái q/uỷ gì thế?"
Vận động viên cười hì hì: "Là 'động một lần đá/nh một lần' đó."
"Các vị ở đây, chắc hẳn là anh em của Tần Lạc Du nhỉ?"
"Chào các anh vợ tương lai!"
Đại mỹ nữ số 5: "Cũng không hẳn là anh vợ."
Nam sinh: "Vận động nhiều quá, mùi cơ thể sẽ nặng lắm đấy."
Công tử bột: "Thành phần bóng đ/á nam thế nào, không cần tôi nói nhiều nhỉ?"
Minh tổng: "Thực không dám giấu, chúng tôi đều là đối tượng xem mắt của cô Tần."
Gã ngốc: "Đến trước đến sau, có hiểu không? Xếp hàng đi, số 6."
Vận động viên: "?"
Anh ta giơ cánh tay lên, gắng sức ngửi một cái.
"Không có mùi mà."
Gã ngốc mỉa mai: "Đừng đùa nữa ông bạn, cậu ngày nào cũng vận động đổ mồ hôi, sao có thể không có mùi? Có câu nói thế nào nhỉ?"
Công tử bột tiếp lời: "Ở lâu trong hàng cá, không ngửi thấy mùi tanh."
"Đúng! Chính là ý đó!"
Nam sinh gh/ét bỏ bịt mũi, lùi lại một bước.
Cậu ta không chút dấu vết nép sát vào tôi: "Chị ơi, em thích làm bánh, chị ngửi xem trên người em có mùi thơm của đồ ngọt không?"
Tôi ghé sát đầu vào.
"Thật luôn này! Em trai, em thơm quá."
Gã ngốc túm lấy nam sinh, hai mắt phun lửa: "Đồ trà xanh! Mày làm gì đấy! Tránh xa cô ấy ra!"
Nam sinh ngạc nhiên: "Chị đã đuổi anh mấy lần rồi, sao anh vẫn còn ở đây?"
Hiện trường phát triển thành một cuộc ẩu đả.
Vận động viên gãi đầu bối rối.
"Các vị, đây là đang làm gì vậy?"
Khách mời số 7 lên sân khấu.
Số 7 là một thiếu niên xinh đẹp ốm yếu, đi ba bước ho một tiếng, đôi mắt mơ màng, dường như chứa hai dòng suối lệ.
Cậu ta dùng khăn tay che miệng ho, khẽ nói chuyện với tôi.
"Chị Tần, chào chị, em tên Nhạc Sinh."
"Em bị b/ệnh tim bẩm sinh, quanh năm nằm viện điều trị."
"Gần đây thay một quả tim nhân tạo, cơ thể đã khá hơn rồi."
Gã ngốc chế giễu: "Hóa ra là một tên ốm yếu."
Tôi lườm gã ngốc một cái: "Sao anh có thể nói người khác như vậy?"
Tôi cẩn thận dìu số 7 vào nhà.
"Cơ thể em không tốt, không được mệt mỏi, vào nhà nghỉ một lát đi."
"Không sao đâu, chị Tần." Thiếu niên ốm yếu nở nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường trên gương mặt, "Em không yếu đuối đến thế đâu. Huống hồ, em muốn nói chuyện với chị Tần nhiều hơn."
Tôi bị ngọn cỏ kiên cường này làm cho cảm động.
Tôi rơm rớm nước mắt, an ủi: "Chị Tần sẽ ở bên cạnh em, em muốn nói bao lâu, chúng ta sẽ nói bấy lâu."
Thiếu niên ốm yếu luyên thuyên kể cho tôi nghe những chuyện thú vị khi ở b/ệnh viện.
Rõ ràng là chuyện rất đáng buồn, nhưng qua miệng cậu ta lại trở nên lạc quan thú vị.
Nghe đến mức tôi liên tục lau nước mắt, trách nhiệm bảo vệ kẻ yếu trỗi dậy nhanh chóng.
Tôi vỗ ngựk đảm bảo: "Sau này chị nhất định sẽ yêu thương em thật tốt."
Sáu người đàn ông và một người phụ nữ đứng trong sân: "?"
Vận động viên: "Không phải, dựa vào đâu chứ?"
Đại mỹ nữ: "Này, đã hứa là thích chị nhất cơ mà?"
Gã ngốc dùng cùi chỏ huých nam sinh: "Chà chà, người có nghệ thuật trà xanh cao thâm hơn cậu xuất hiện rồi kìa."
Nam sinh: "Chị chỉ là thương hại cậu ta thôi, chẳng tính là gì cả."
Minh tổng: "Cậu ta chỉ biết giả yếu đuối, không có ưu thế gì, không cần để tâm."
Công tử bột: "Tiểu Lạc Du nhà chúng ta là người lương thiện mà."
Công tử bột suốt quá trình vẫn cười nói vui vẻ, nhưng không biết tại sao, bị anh ta nhìn bằng ánh mắt đó hai lần, trong lòng tôi lại thấy hư vô khó hiểu.
Khách mời số 8 là bác sĩ điều trị của số 7.
"Trang Dương."
Bác sĩ Trang là người kiệm lời.
Thiếu niên xinh đẹp ốm yếu bổ sung: "Bác sĩ Trang có tấm lòng rất nhân hậu, y thuật cũng rất cao minh, khi em nằm viện, anh ấy luôn chăm sóc em rất tốt."
Tôi chú ý thấy, khi nhắc đến "y thuật cao minh", bàn tay bác sĩ Trang đặt trên lưng ghế của số 7 siết ch/ặt một cách th/ần ki/nh.
"Sau phẫu thuật, bác sĩ Trang không yên tâm về em, nên kiên quyết đi theo."
Tôi gật đầu đã hiểu.
Hóa ra số 8 chỉ là đồ đính kèm, cơ bản có thể loại trừ.
Chỉ là, khi ở xa đám đông.
Bác sĩ Trang đột nhiên thì thầm với tôi: "Nếu cô Tần không cân nhắc Nhạc Sinh, thì có thể cân nhắc tôi."
Tôi vô cùng ngạc nhiên.
Tôi hỏi: "Nếu tôi chọn Nhạc Sinh thì sao?"