Ánh sáng trong mắt nam nhân còn rực rỡ hơn cả những ngọn nến đỏ trong phòng.

"Vân Sênh." Chàng nắm lấy tay ta, trịnh trọng đặt lên đó một nụ hôn.

"Thái tử phi của ta, nàng thật đẹp."

Ta nhìn chàng, cũng mỉm cười.

"Ừ, là của chàng."

Đêm động phòng hoa chúc, chúng ta trò chuyện rất lâu.

Trò chuyện về gió cát Bắc Cương, về sự phồn hoa của kinh thành, về quá khứ và tương lai của đôi ta.

Đến gần sáng, bụng ta đói đến mức kêu òng ọc.

Đoạn Sở Châu bật cười, đứng dậy bước ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, chàng bưng một chiếc khay bước vào.

Trên khay đặt một bát móng heo hầm mềm nhừ rời xươ/ng, sốt tương đậm đà, tỏa hương nghi ngút.

Chàng đưa bát đến trước mặt ta.

Ta ngẩn người.

"Ngày đại hôn mà ăn món này, không hay lắm đâu nhỉ?"

"Có gì mà không hay?" Chàng cầm lấy móng heo, x/é một miếng th!t đưa đến bên miệng ta.

"Thái tử phi của ta, muốn ăn lúc nào, liền ăn lúc đó."

Ta há miệng ăn, hương vị quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng.

Chàng cười hỏi ta: "Còn nguyện ý ghép đôi cả đời với ta không?"

Ta cầm lấy móng heo, cắn một miếng thật lớn, trả lời không rõ tiếng:

"Nguyện ý! Chỉ cần có móng heo, ghép đôi mấy đời ta cũng nguyện ý!"

Chàng búng nhẹ vào mũi ta, ý cười trong mắt càng sâu, cúi người hôn đi vệt dầu bên khóe miệng ta.

"Được," chàng nói.

"Vậy ta cũng nguyện ý làm móng heo cho nàng mấy đời."

Nến đỏ lay động, một đêm xuân tiêu.

Ta vứt móng heo sang một bên, đ/è chàng xuống dưới thân.

Chàng đỏ mặt: "Nương tử, nhẹ tay chút."

Ta cười, phu quân của ta, quả thật là một người đáng yêu.

Quãng đời còn lại, có chàng, có móng heo, có lẽ chính là điều hạnh phúc nhất trên đời này rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ ruột vì ghen tuông mà giết tôi ba lần, bố nghe thấy tiếng lòng liền phát điên

Chương 8
Là tiểu công chúa của gia tộc hào môn bậc nhất kinh thành, lẽ ra tôi phải được vạn người cưng chiều mới đúng. Thế nhưng, mẹ ruột của tôi lại là một kẻ kỳ quặc tuyệt thế, coi tôi như tình địch. Ba kiếp trước, vì muốn độc chiếm sự sủng ái của ba tôi - Cố Tu Hàn, bà ta lần lượt dùng nước tắm dìm chết tôi, để tôi ăn nhầm dị vật, rồi đẩy xe nôi của tôi xuống cầu thang khiến tôi chết thảm, chỉ vì ba tôi nhìn tôi thêm một cái và khen một câu: "Bé con thật đáng yêu". Kiếp thứ tư làm lại từ đầu, Thiên đạo đã mở đặc quyền "nghe thấu tiếng lòng" cho ba tôi. Cứ ngỡ có bàn tay vàng hộ giá, cuối cùng cũng có thể nằm yên làm một tiểu công chúa hào môn. Kết quả, vừa mở mắt ra, tôi đã thấy mẹ cầm một chiếc chăn bông bịt chặt miệng mũi mình. "Trái tim của chồng chỉ có thể là của một mình em, con hồ ly tinh nhỏ nhà cô mau chết đi cho rảnh nợ." Tôi liều mạng giãy giụa, trong lòng gào thét điên cuồng: 【Cứu mạng với! Ba ơi, vợ ba vì ghen tị khi ba hôn con một cái mà giờ đang định mưu sát con gái ruột của ba đấy!】 Ba tôi vừa đi tới cửa, lập tức sững sờ tại chỗ.
Nữ Cường
0