Ánh sáng trong mắt nam nhân còn rực rỡ hơn cả những ngọn nến đỏ trong phòng.
"Vân Sênh." Chàng nắm lấy tay ta, trịnh trọng đặt lên đó một nụ hôn.
"Thái tử phi của ta, nàng thật đẹp."
Ta nhìn chàng, cũng mỉm cười.
"Ừ, là của chàng."
Đêm động phòng hoa chúc, chúng ta trò chuyện rất lâu.
Trò chuyện về gió cát Bắc Cương, về sự phồn hoa của kinh thành, về quá khứ và tương lai của đôi ta.
Đến gần sáng, bụng ta đói đến mức kêu òng ọc.
Đoạn Sở Châu bật cười, đứng dậy bước ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, chàng bưng một chiếc khay bước vào.
Trên khay đặt một bát móng heo hầm mềm nhừ rời xươ/ng, sốt tương đậm đà, tỏa hương nghi ngút.
Chàng đưa bát đến trước mặt ta.
Ta ngẩn người.
"Ngày đại hôn mà ăn món này, không hay lắm đâu nhỉ?"
"Có gì mà không hay?" Chàng cầm lấy móng heo, x/é một miếng th!t đưa đến bên miệng ta.
"Thái tử phi của ta, muốn ăn lúc nào, liền ăn lúc đó."
Ta há miệng ăn, hương vị quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng.
Chàng cười hỏi ta: "Còn nguyện ý ghép đôi cả đời với ta không?"
Ta cầm lấy móng heo, cắn một miếng thật lớn, trả lời không rõ tiếng:
"Nguyện ý! Chỉ cần có móng heo, ghép đôi mấy đời ta cũng nguyện ý!"
Chàng búng nhẹ vào mũi ta, ý cười trong mắt càng sâu, cúi người hôn đi vệt dầu bên khóe miệng ta.
"Được," chàng nói.
"Vậy ta cũng nguyện ý làm móng heo cho nàng mấy đời."
Nến đỏ lay động, một đêm xuân tiêu.
Ta vứt móng heo sang một bên, đ/è chàng xuống dưới thân.
Chàng đỏ mặt: "Nương tử, nhẹ tay chút."
Ta cười, phu quân của ta, quả thật là một người đáng yêu.
Quãng đời còn lại, có chàng, có móng heo, có lẽ chính là điều hạnh phúc nhất trên đời này rồi.