Tôi là người mà bố tôi đã m/ua lại từ bố đẻ với giá 50 tệ.
Trước đó, ông ta đã sinh được 3 cô con gái.
Hôm đó, ông ta túm lấy bố tôi, ép m/ua ép b/án.
[Anh bạn, làm phúc đi, đưa chút tiền coi như là có lòng là được rồi.]
Thấy bố tôi không nói gì, ông ta dúi tôi vào lòng bố.
[Cho anh luôn đấy, được chưa?]
Trong lúc bố tôi còn đang ngẩn người, ông ta đã chạy mất dạng từ lâu.
Sau này nhà tôi m/ua nhà m/ua xe, ông ta đỏ mắt vì gh/en tức.
Đó là một ngày hè.
Nắng chói chang.
Bố tôi đang mò cá bên bờ sông.
Bố đẻ tôi bế đứa trẻ sơ sinh là tôi đến bên bờ sông.
Ông ta lẩm bẩm: [Đừng trách tao, muốn trách thì trách mày không phải là thằng chống gậy.]
Trên người tôi chỉ quấn một mảnh vải rá/ch, vết m/áu còn chưa kịp lau.
Ông ta ngó nghiêng xung quanh, thấy không có ai liền vứt tôi xuống bờ sông.
Ông ta vừa vứt tôi xuống thì từ trong bụi lau sậy có người lao ra.
Bố tôi mình đầy nước, cởi trần bước ra từ bụi lau sậy.
Thắt lưng còn treo một xâu cá diếc lớn.
Ông quệt nước trên mặt, quay đầu nhìn thấy mảnh vải rá/ch bên cạnh.
Bố đẻ tôi không ngờ nơi này lại có người, vứt tôi xuống rồi chạy biến.
Bố tôi đuổi theo sau lưng ông ta hét lớn: [Anh bạn, anh quên đồ kìa.]
Ông ta chẳng thèm ngoảnh đầu lại, càng chạy càng xa.
Nhìn theo bóng lưng ông ta, bố tôi gãi đầu vẻ khó hiểu.
[Cái ông này bị làm sao thế nhỉ? Giữa ban ngày ban mặt mà cứ như gặp m/a.]
Tôi bị nắng đ/ốt đ/au rát, òa khóc nức nở.
Làm bố tôi gi/ật b/ắn mình.
[Ôi mẹ ơi! Có thật kìa!]
Ông cắm đầu chạy thục mạng, chạy được nửa đường mới nhớ ra giày và cá vẫn chưa lấy.
Ông lại quay trở lại.
Kiến và côn trùng bò trên người tôi, cắn tôi đ/au đến mức khóc ngằn ngặt.
Chưa được uống giọt sữa nào, tiếng khóc của tôi ngày càng yếu ớt.
Đôi chân nhỏ đạp lo/ạn xạ, làm mảnh vải trên người rơi ra từng chút một.
Bố tôi đứng sững tại chỗ rất lâu, dụi mắt mấy lần mới dám tin tôi là một con người.
Ông cẩn thận dùng áo bọc tôi lại.
Nhìn về hướng bố đẻ tôi bỏ đi, ông ch/ửi đổng một câu: [Đồ khốn kiếp! S/úc si/nh mà!]
Ngày hôm đó, một tay ông xách cá, một tay bế tôi về nhà.
Bố tôi vốn định giấu giếm qua loa.
Ai ngờ vừa về đến nhà tôi đã đói đến mức òa khóc.
Mẹ tôi đang trong thời kỳ cho con bú.
Cứ tưởng anh trai tôi khóc, liền xoay người chạy về phòng.
Bà nội tôi tìm ki/ếm khắp nơi: [Tiếng mèo kêu ở đâu ra thế?]
Cho đến khi bà phát hiện ra nguồn gốc của tiếng kêu.
Bố tôi kể rằng mắt mẹ tôi hôm đó khóc sưng húp.
Ba người cậu đang độ tuổi tráng niên chạy đến trong đêm.
Suýt chút nữa là treo bố tôi lên đá/nh.
[Lưu Đại Tráng! Hôm nay nếu không cho tao một lời giải thích thỏa đáng, tao thề sẽ tìm người xử mày!]
Nắm đ/ấm của ba người cậu kêu răng rắc.
Chỉ chờ mẹ tôi ra lệnh là lao vào.
Bố tôi rụt cổ giải thích: [Vợ ơi, anh nói anh nhặt được, em có tin không?]
Hiển nhiên là mẹ tôi không tin.
Ông nội tôi đ/á bố tôi một cú đ/au điếng: [Mày nói câu này, chính mày có tin không?]
Bố tôi ấm ức: [Thật sự là nhặt được mà! Đang mò cá, có một gã đàn ông vứt nó bên cạnh rồi chạy mất...]
[Không tin mọi người cứ đi mà hỏi ông ta.]
.......Im phăng phắc.
Ông nội tôi gõ tẩu th/uốc lên đầu ông ấy rồi quát lớn: [Hỏi ai? Tao hỏi mày là mày hỏi ai?]
Bố tôi hết cách.
Ôm đầu ngồi thụp xuống đất: [Thật sự là nhặt được mà.....]
[Ôi trời ơi...... đúng là cái miệng hại cái thân.......]
Bố tôi bị một trận đò/n hội đồng.
Tôi ở bên cạnh khóc đến khản cả tiếng.
Trong mắt mẹ tôi vẫn còn đẫm lệ, nhưng bản năng làm mẹ đã thôi thúc bà lại gần nhìn tôi.
Lúc này mới phát hiện trên người tôi toàn là kiến.
Bà lập tức gạt nước mắt, vội vàng bế tôi lên: [Đừng đá/nh nữa, lát nữa đá/nh tiếp, ông đi lấy th/uốc cho cháu bôi đỡ ngứa đi, bà lại đây giúp con tắm cho cháu.]
Mẹ tôi lườm bố tôi một cái, ông biết điều đi đun nước.
Sau một hồi bận rộn, tôi đã trở thành một đứa trẻ sạch sẽ.
Nhờ dòng sữa mẹ ngọt ngào, tôi đã được ăn no nê.
Sau khi cho tôi ăn no, mẹ đặt tôi nằm cạnh anh trai.
Tôi chóp chép miệng, nằm cạnh anh rồi thiếp đi ngoan ngoãn.
Bố tôi co rúm người lại, cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất.
Mẹ tôi thở dài một hơi, rồi chậm rãi nhìn về phía bố tôi.
Bà chưa kịp mở lời thì bà nội đã túm lấy tai bố tôi, chuẩn bị lên tiếng.
Mẹ tôi xua tay: [Đừng đá/nh nữa, nó không phải là giống của ông ấy đâu.]
Đôi mắt mọi người sáng lên, đồng loạt nhìn sang.
Mẹ tôi nhìn khuôn mặt tôi, hồi lâu mới nói.
[Gen của Lưu Đại Tráng không sinh ra được đứa con gái xinh xắn thế này đâu.]
Bố tôi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: [Vẫn là vợ anh hiểu anh nhất.]
[Thật là oan uổng! Lưu Đại Tráng này không phải là loại người đó.]
Đến tận bây giờ bố tôi vẫn còn thắc mắc, ông chỉ đi mò cá thôi, đắc tội với ai chứ?
Mẹ tôi lườm ông: [Không phân biệt được lời khen chê gì cả!]
Bố tôi cười hì hì: [Vợ ơi, anh chắc chắn không làm chuyện s/úc si/nh đó đâu.]
Mẹ tôi còn chưa kịp nói gì thì các cậu đã nắm tay kêu răng rắc.
Bố tôi vội vàng giải thích: [Vợ tôi đã bảo không phải của tôi rồi mà.]
Ông nội tôi tiến lại gần, vuốt chòm râu trắng xóa rồi gật đầu: [Cũng đúng, cô bé này trông đẹp thật, mũi mắt rõ ràng, nhìn là biết không phải giống nhà thằng Tráng.]