Bà nội tôi lặng lẽ thở dài: [Đẹp thì đẹp thật, nhưng nhà mình nuôi sao nổi.]
[Đứa trẻ này đâu phải mèo hay chó, cứ cho ăn là xong... giờ biết tính sao đây?]
Mọi người bắt đầu im lặng.
Nhà vừa mới có thêm một đứa trẻ.
Cả gia đình vốn đã sống rất chật vật.
Nếu đột nhiên có thêm tôi, gia đình chắc chắn sẽ càng khốn khó hơn.
Cuối cùng ông nội tôi lên tiếng: [Để tao đi nghe ngóng xem, làng bên có nhà ai mới sinh con không...]
[Mang trả lại cho người ta thôi.]
Ông nội chắp tay sau lưng bước ra ngoài.
Nói cũng lạ.
Người anh trai vốn đêm nào cũng khóc sau khi tôi đến thì đêm đó không quấy nữa.
Uống sữa xong là ngủ một mạch đến sáng cùng tôi.
Nửa đêm mẹ thức dậy thấy hai đứa trẻ nằm cạnh nhau, ngủ ngon lành.
[Thật là kỳ lạ! Đã khóc suốt nửa tháng nay rồi, sao con bé này đến cái là ngoan hẳn vậy?]
Bố tôi nựng má tôi: [Biết đâu đứa bé này lại là sao chổi nhỏ mang phúc đấy.]
Mẹ tôi vội gạt tay bố ra: [Đừng nựng má, chảy nước dãi đấy.]
Bố mẹ nhìn dáng vẻ đáng yêu của chúng tôi, trái tim như muốn tan chảy.
Anh trai tôi thỉnh thoảng lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi rồi cho vào miệng mút chùn chụt.
Tôi cảm thấy bất lực trước chuyện đó.
Thỉnh thoảng cũng bất mãn hừ hừ vài tiếng.
Tôi ở lại nhà này được ba ngày.
Có lẽ vì mẹ mới làm mẹ, ánh hào quang của tình mẫu tử cũng chiếu rọi lên người tôi.
Bà luôn chăm sóc tôi đặc biệt, sợ tôi bị đói.
Nửa đêm còn gọi tôi dậy để cho bú.
Mỗi lần nhìn đứa con trai trong lòng, bà lại không tránh khỏi nghĩ đến hoàn cảnh của tôi.
Luôn không kìm được mà rơi lệ.
[Đứa bé này ngoan thật, ăn xong lại ngủ, ngủ xong lại ăn, nếu là con mình thì tốt biết mấy...]
Thấy mẹ lại sắp khóc, bố tôi lại hoảng.
Bà nội vội vàng ngăn lại: [Đang ở cữ không được khóc, khóc nhiều sau này hỏng hết mắt đấy.]
Nước mắt mẹ tôi bị ép ngược vào trong.
Sáng ngày thứ ba, ông nội đã tìm ra bố đẻ của tôi từ lời kể của người khác.
Ngày hôm đó, ông và bố bế tôi đến tận nhà.
Nhà bố đẻ tôi đang tổ chức tang lễ.
Mẹ đẻ tôi vừa sinh tôi không lâu đã qu/a đ/ời.
Để lại mấy người chị gái ôm nhau khóc nức nở.
Bố đẻ tôi mặt đen sì: [Con bé này tao chắc chắn không nuôi được.]
Ông ta chỉ vào mấy đứa con gái ch/ửi bới: [Toàn lũ con gái ch*t ti/ệt.]
[Giờ hay rồi, nó vừa sinh ra đã khắc ch*t mẹ nó.]
Bố tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm muốn xông lên đá/nh người, nhưng bị ông nội đ/è lại.
Ông nội hắng giọng: [Chàng trai trẻ, cậu đang m/ê t/ín d/ị đo/an đấy, hổ dữ không ăn th!t con, nó là con gái ruột của cậu cơ mà!]
Bố đẻ tôi cười khẩy rồi xua tay đuổi người: [Tao không vứt nó xuống sông cho ch*t đuối là may lắm rồi.]
Bố tôi chưa từng gặp kẻ nào vô liêm sỉ đến thế.
[Ông nói cái kiểu gì thế!]
Bố đẻ tôi nhổ một bãi nước bọt xuống đất: [Đã nhặt về nhà rồi thì làm phúc làm cho trót, mang đi mà nuôi.]
Bố tôi gi/ận dữ, gầm lên với ông ta: [Ông còn là con người không? Đây là một mạng người đấy! Ông làm thế là phạm pháp!]
Bố đẻ tôi cũng nổi cáu: [Đừng nói mấy cái đó với tao, tao không biết chữ, tao chỉ biết nó là đồ báo hại thôi.]
Ông ta liếc bố tôi một cái rồi nói tiếp: [Cũng đừng lải nhải với tao nữa, hôm nay tao nói thẳng, đứa trẻ này tao không nuôi.]
Bố tôi như một con khỉ đột hung dữ.
Nếu không phải ông nội ngăn lại, ông đã xông lên đ/ấm cho một trận rồi.
Ông nội gõ tẩu th/uốc, cố gắng giảng đạo lý với bố đẻ tôi.
[Chàng trai trẻ, làm người phải có lương tâm, người làm trời nhìn, cậu làm thế này sau này sẽ bị quả báo đấy.]
Bố đẻ tôi mất kiên nhẫn xua tay: [Thế thì các người để đứa bé lại đó, để tôi tự xử lý.]
[Đến lúc đó vứt xuống sông là xong chuyện.]
Ông nội gi/ận đến run người: [Hành vi của mày là hành vi súc vật! Sau này mày sẽ bị trời ph/ạt.]
Bố đẻ tôi trợn mắt: [Liên quan gì đến các người, đã không muốn nuôi thì tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi.]
Thấy bố đẻ tôi cứng đầu không chịu nghe.
Ông nội đùng đùng đứng dậy, đ/ập tay xuống bàn.
[Tao nể mặt mày quá rồi phải không?]
[Con trai, đ/ập nó cho tao.]
[đá/nh cho nó ch*t!]
Bố đẻ tôi là loại b/ắt n/ạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, vừa thấy bố tôi giơ nắm đ/ấm lên liền sợ rúm ró.
Giọng ông ta dịu lại: [Anh bạn, không phải tôi không muốn nuôi đâu! Anh nhìn hoàn cảnh nhà tôi xem...]
Ông ta chỉ vào mấy đứa con gái đang r/un r/ẩy.
[Thật sự là nuôi không nổi nữa rồi...]
Bố tôi nhìn mấy đứa trẻ co rúm lại, như nghĩ ra điều gì đó, liền buông nắm đ/ấm xuống.
Bố đẻ tôi thấy bố tôi là người mềm lòng.
Lập tức thay đổi thái độ: [Anh bạn, anh nhặt được con bé này chứng tỏ nó có duyên với anh.]
[Hay là anh làm phúc, đưa 50 tệ coi như có lòng... sau này nó là con gái anh rồi.]
Bố tôi mềm lòng.
Ông nội cũng sa sầm mặt mày không nói gì.
Bố đẻ tôi thấy vậy liền dúi tôi vào lòng bố tôi: [Cho anh luôn đấy, được chưa?]
[Tiền không cần nữa, các người bế nó đi nhanh đi.]
Bố tôi không biết phải làm sao, lo lắng gãi đầu.
Ông nội cứ hút th/uốc liên tục, suy nghĩ hồi lâu.
Bà nội tôi cùng mấy người cậu xuất hiện ở đầu làng với khí thế hừng hực.
Bố đẻ tôi thấy trận chiến này, chân đã sợ đến nhũn ra.