Ông ta ổn định lại thân hình, khóe miệng gi/ật gi/ật: “Thăng vị phân phải có lý do, ví dụ như lập công, khiến Hoàng thượng cảm thấy ngươi là người có ích, hiểu chưa?”
Lập công?
Mắt ta sáng rực lên.
Cha ta thấy ánh mắt này của ta, trong lòng “bộp” một cái.
R/un r/ẩy hỏi ta: “…Ngươi… ngươi lại nghĩ ra cái gì nữa rồi?”
“Người đừng quản.”
Ta xoay người bỏ chạy, để lại cha ta đứng chơ vơ trong gió.
Cửa điện “kẽo kẹt” mở ra, Hoàng đế ló đầu ra, bước đến bên cạnh cha ta.
“Ái khanh sao lại thở dài thườn thượt thế? Con gái khanh muốn lập công chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Cha ta nhìn ngài, muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì?”
“Bệ hạ…” giọng ông có chút phiêu diêu: “Lập công mà nó nói, với lập công mà người nghĩ, có lẽ… không phải là cùng một chuyện…”
Nụ cười của Tề Tiêu Hành cứng đờ trên mặt.
4.
Ta bàn bạc với Lai Phúc cả đêm, cuối cùng quyết định chọn “c/ứu giá”.
“Tiểu chủ, c/ứu giá đã có thị vệ, phi tần hậu cung không làm việc này.”
Ta vừa nghe, mắt liền lóe sáng.
Người khác không làm, ta làm.
Như vậy mới thể hiện được sự đặc biệt của ta.
Ngày hôm sau, ta dò hỏi từ chỗ Phú Quý về nơi Hoàng đế đến, liền chạy tới Ngự Hoa Viên.
Bên cạnh hồ sen.
Tề Tiêu Hành chắp tay đứng đó, ngửa mặt thở dài.
Đôi mày nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t ruồi.
Ta không nói hai lời, trước mặt Tề Tiêu Hành “bõm” một tiếng nhảy xuống hồ sen.
Người trên bờ bị kinh động, cúi đầu nhìn xuống hồ.
“…Tôn Bất Ngữ… Tôn Đáp ứng?”
Chà, Tề Tiêu Hành nhận ra ta sao?
Ta nhận ra Hoàng đế toàn nhờ bộ long bào sáng lóa mắt của ngài.
“Chào Bệ hạ!” Ta đứng trong hồ sen nước vừa ngập nửa thân mình, cười chào hỏi ngài.
“Ngươi… chạy xuống hồ làm gì?”
“Ta muốn c/ứu giá.”
Thấy ta đứng tại chỗ không nhúc nhích, ngài nhịn cười, cố gắng gồng cứng mặt.
“C/ứu giá? Bộ dạng này của ngươi, là ngươi c/ứu giá hay là trẫm c/ứu ngươi đây?”
Ta nhìn bộ y phục ướt sũng, lý chẳng thẳng nhưng khí vẫn hùng.
“Ta đang tìm cơ hội c/ứu giá, đợi người rơi xuống, chính là lúc ta thể hiện.”
Tề Tiêu Hành im lặng.
Cuối cùng, không nhịn được cười, vỗ đùi bôm bốp.
Sự u ám khi chắp tay đứng đó ban nãy quét sạch sành sanh.
Ngài lau nước mắt vì cười mà chảy ra: “Lập công mà ngươi nói… ha ha ha… chính là cái này sao.”
Ta chống nạnh: “Có vấn đề gì sao?”
Ngài nín cười, đảo mắt một vòng.
“Bõm” một tiếng nhảy xuống nước.
Xung quanh vang lên tiếng gọi của cung nhân nối tiếp nhau: “C/ứu giá! C/ứu giá!!”
“Đừng gào nữa! Để ta!”
Công lao to lớn này sao có thể để người khác cư/ớp mất?
Ta lao về phía bóng người kia mà bơi hết tốc lực.
C/ứu giá thành công.
Tề Tiêu Hành khoác áo choàng cung nhân đưa tới, ướt sũng nhìn ta, ánh mắt tràn đầy ý cười.
“Tôn Đáp ứng c/ứu giá có công, tấn phong làm Thường tại, phong hiệu Duyệt.”
Ta mở to mắt tròn xoe: “Ta là Thường tại rồi? Cùng vị phân với Lý Thường tại nhà bên sao?”
Tề Tiêu Hành toàn thân nhỏ nước, nhưng tư thái vẫn giữ vẻ uy nghiêm.
“Đúng, nhưng ngươi có phong hiệu, lớn hơn ả nửa bậc.”
Ta ngửa mặt lên trời cười lớn: “Khà khà khà khà!”
Thấy ta đắc ý, Tề Tiêu Hành bất lực đỡ trán.
Ngài lại lén ghé sát vào tai ta, hạ thấp giọng: “Ngươi có biết Thường tại nghĩa là gì không?”
Ta lắc đầu.
“Chính là thường xuyên ở bên cạnh trẫm.”
“Ồ!” Miệng ta tạo thành hình tròn: “Thì ra là ý này.”
Ngài gật đầu.
“Vậy Quý nhân là người này của ta rất quý, đáng giá rất nhiều tiền?”
“…”
Tề Tiêu Hành nhìn chằm chằm ta, không nói gì.
Một lúc lâu sau, ngài không nhịn được hỏi ta.
“Theo cách hiểu của ngươi, thì Phi là gì?”
Ta không chút do dự: “Biết bay.”
“Vậy Quý phi?”
“Quỳ xuống mà bay.”
Khóe miệng ngài gi/ật gi/ật: “Vậy Hoàng Quý phi?”
“Mang theo Hoàng thượng quỳ xuống mà bay.”
“…”
5.
Ta ướt sũng mang theo ban thưởng về cung.
Lý Thường tại nhà bên tìm ta trò chuyện.
Giọng nói khác với mọi khi: “Nghe nói tỷ tỷ c/ứu giá có công, được phong làm Duyệt Thường tại.”
Ta ăn bánh ngọt, gật đầu.
“Nhảy xuống hồ, bõm một cái, cũng không sợ bị cảm lạnh, vì thăng vị phân mà dám xả thân đến thế, có vài người ấy mà, đừng có mà tâm cao hơn trời nhưng mệnh mỏng như giấy~”
Tâm cao hơn trời!
Ả khen ta!
Chắc chắn ả ngưỡng m/ộ sự dũng mãnh và kiên cường của ta, còn có một trái tim không chịu thua kém nữa.
Ta nở nụ cười thân thiện với ả.
Biểu cảm của ả cứng đờ, nuốt nước bọt, ánh mắt láo liên.
Suy nghĩ một chút, ả vẫn ưỡn ngựk lên: “Những người như chúng ta, tranh sủng đều dựa vào th/ủ đo/ạn chính quy, nào là gảy đàn múa hát, ngâm thơ đối chữ, bõm một cái, chiêu này của tỷ, muội học không nổi.”
Ta chộp lấy tay ả.
Cơ thể ả cứng đờ, liều mạng muốn rút tay về.
“Tỷ… tỷ làm gì thế? Buông ta ra… c/ứu… c/ứu mạng…”
Ta càng nắm càng ch/ặt, nước mắt rưng rưng.
Chưa từng thấy người phụ nữ nào hiểu ta đến thế!
Ả đã sớm nhìn ra sự khác biệt, không tầm thường của ta.
“Cảm ơn lời khen của muội, ta nhất định sẽ báo đáp muội.”
“Á?”
“Muội có biết bơi không?”
Ả bị ta hỏi đến đơ người: “…Biết.”
“Vậy thì tốt.”
“Á?”
Ta kéo ả đến hồ sen, “bõm” một tiếng nhảy xuống.
“Á á á, c/ứu mạng với! Lý Thường tại c/ứu ta!”
Lý Thường tại như bị sét đá/nh, đứng ngây người tại chỗ.
Ta giả vờ vùng vẫy.
Nghĩ thầm nếu Lý Thường tại c/ứu ta, ả sẽ được Hoàng đế ban thưởng thế nào đây?