Biết đâu lại được thăng làm Quý nhân.
Lạ thật, Lý Thường tại đang làm gì thế, sao cứ đứng im như phỗng vậy?
Miệng ả há ra rồi khép lại, khép lại rồi lại há ra.
Cúi đầu nhìn hồ sen, lại nhìn ta.
Rồi lại nhìn hồ sen.
Lại nhìn ta.
“Ngươi… ngươi ngươi…” giọng ả r/un r/ẩy không thôi: “Tôn Bất Ngữ, ngươi đúng là kẻ tiểu nhân bỉ ổi!”
Á?
Ta không hiểu.
Ta đi/ên cuồ/ng ám hiệu cho ả.
“Á á á, ta rơi xuống nước rồi, Lý Thường tại mau tới c/ứu ta đi!”
Môi ả run bần bật, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Ả lùi lại mấy bước, nhìn trước ngó sau.
Thấy không có ai, ả liền cắm đầu chạy mất.
Phú Quý dẫn theo mấy thái giám, cung nữ c/ứu ta lên.
Rồi vội vã rời đi. Không lâu sau, Hoàng đế tới hiện trường.
Tề Tiêu Hành nhìn bộ dạng ướt sũng, trên đầu còn vương rong rêu của ta, suýt chút nữa không nhịn được cười.
“Sao ngươi… lại…”
Đúng lúc này, Phú Quý áp giải Lý Thường tại tới bên cạnh ta.
Lý Thường tại quỳ sụp xuống đất, đầu cúi thấp, cơ thể run như cầy sấy.
“…Không phải… không phải thần thiếp đẩy, thật sự không phải thần thiếp đẩy, là Duyệt Thường tại oan uổng thần thiếp!”
Tề Tiêu Hành đứng trước mặt chúng ta, đột ngột nhíu mày.
Ngài nhìn vẻ mặt ngây ngô khờ khạo của ta, rồi lại nhìn bộ dạng sợ mất mật của Lý Thường tại bên cạnh.
Trong mắt ngài chợt lóe lên tia tinh tường.
Đồng thời, nảy sinh thêm một tầng tức gi/ận.
Ngài quay sang ta, thái độ như muốn làm chủ cho ta: “Duyệt Thường tại, nàng nói xem.”
Ta chính khí lẫm liệt: “Là tự ta nhảy xuống, tuyệt đối không phải Lý Thường tại đẩy.”
Tề Tiêu Hành nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
Chẳng biết từ lúc nào đã thêm một tia thương xót.
“Trẫm biết nàng ngây thơ trong sáng, nhưng cũng đừng chịu ủy khuất cho bản thân, nàng cứ nói thật đi, trẫm sẽ làm chủ cho nàng.”
“Thật sự là tự ta nhảy xuống mà.”
Ta gỡ đám rong rêu trên đầu, tóc tai rũ rượi.
Nước từ trán chảy vào mắt, ta nháy mắt liên hồi, giơ tay áo lau khóe mắt.
Lý Thường tại như phát đi/ên: “Tôn Bất Ngữ, ngươi giả vờ làm bạch liên hoa cái gì, ngươi!”
“Đủ rồi!” Tề Tiêu Hành nổi gi/ận: “Có nhân chứng không?”
Một cung nữ nhỏ bước ra làm chứng.
Nàng ta nói ở đằng xa tận mắt thấy ta và Lý Thường tại đứng cùng nhau, sau đó ta bị Lý Thường tại đẩy xuống hồ sen.
Tề Tiêu Hành đột nhiên tăng thêm vài phần áp bách: “Lý Thường tại, nàng còn gì để nói nữa không?!”
Lý Thường tại vẫn kêu oan.
Nhưng Tề Tiêu Hành đã không còn nghe lọt tai nữa: “Duyệt Thường tại một lòng bảo vệ nàng, nàng lại không biết hối cải, thật sự đáng gh/ét. Từ hôm nay, Lý Thường tại cấm túc một tháng, ph/ạt bổng lộc nửa năm, tự mình kiểm điểm cho kỹ!”
Lý Thường tại bị hai thái giám lôi đi.
Ả gào thét đến lạc cả giọng: “Tôn Bất Ngữ, ngươi là kẻ tiểu nhân bỉ ổi vô sỉ!!!”
Ta ngẩn người.
Chuyện gì thế này?
Giây tiếp theo, ta được một đôi tay ấm áp đỡ dậy.
“Duyệt Thường tại hôm nay chịu ủy khuất rồi.” Tề Tiêu Hành ánh mắt pha chút xót xa, đột nhiên đưa tay vén lọn tóc ướt trước trán ta ra sau tai.
“Duyệt Thường tại tâm địa thuần lương, tính tình ôn hậu, trẫm rất hài lòng, đặc biệt tấn phong làm Quý nhân.”
Cung nữ thái giám kinh hãi.
Đầu óc ta ong ong.
Thăng chức tăng lương rồi sao?!
Đơn giản vậy thôi á?
Trở về cung, Lai Phúc đóng cửa lại rồi ghé sát vào ta.
“Tiểu chủ, người lại thăng chức rồi?”
“Ừ.”
“Trong một ngày, thăng liền hai cấp.”
“Ừ.”
“Cả hai lần đều là vì nhảy xuống hồ.”
“Ừ.”
Nàng im lặng một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Tiểu chủ, người có muốn cân nhắc, sau này cứ sống luôn dưới hồ không?”
Ta quay đầu nhìn nàng.
Cảm thấy kế này hay tuyệt.
6.
Vị phân Quý nhân còn chưa ngồi nóng chỗ, ta lại bắt đầu suy tính.
“Làm sao mới có thể thăng lên vị Tần?”
Lai Phúc đang đi dạo Ngự Hoa Viên cùng ta khựng lại: “Tiểu chủ, ba ngày trước người mới thăng Quý nhân mà.”
Vừa dứt lời, một nhóm người đi tới.
Người phụ nữ đi đầu dát vàng dát bạc, đi đứng nghênh ngang, tay phải dắt theo một con chó.
Theo sau là bốn năm cung nữ, phô trương rất lớn.
Lai Phúc khẽ nhắc ta: “Tiểu chủ, đó là Lệ Tần.”
Lại còn cao hơn ta một bậc?
Ta không phục.
Lệ Tần đi tới trước mặt ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai: “Ô kìa, đây chẳng phải là Duyệt Quý nhân nhờ nhảy hồ mà thăng liền hai cấp sao?”
Chưa kịp để ta lên tiếng, ả đã nói năng chua ngoa.
“Bản lĩnh không nhỏ nhỉ, có tâm tư đó đi quyến rũ Hoàng đế, thì sớm đã được thị tẩm rồi.”
Đại n/ão ta xoay chuyển.
Một kế sách thâm đ/ộc nảy sinh.
Ta hỏi Lai Phúc: “Thị tẩm là gì? Ta có thể không?”
Đám đông kinh ngạc, lặng ngắt như tờ.
Biểu cảm của Lai Phúc cứng đờ.
Nàng há miệng, rồi lại ngậm lại.
Một hồi lâu sau, nàng mới đỏ mặt rặn ra một câu: “…Có thể.”
Ta xoay người bỏ đi: “Vậy còn chờ gì nữa? Đi tìm Hoàng thượng thị tẩm thôi.”
Lai Phúc níu ch/ặt lấy ta: “Tiểu chủ, thị tẩm không phải như người nghĩ đâu.”
“Vậy là như thế nào?”
Trong lúc đang trò chuyện, con chó của Lệ Tần chồm lên phía ta.
Ta vô thức giơ chân, một cước đ/á bay nó.
Lệ Tần nổi trận lôi đình: “To gan, ai cho ngươi lá gan dám đ/á chó của bản cung?”
Ta lý lẽ đanh thép: “Nó không chồm lên ta thì ta đ/á nó làm gì?”
“Nó là đang thích ngươi, muốn thân cận với ngươi đấy!”
“Vậy ta đ/á nó cũng là đang thân cận với nó.”
Lệ Tần tức đến mức lồng ngựk phập phồng dữ dội, giọng nói sắc nhọn.
“Đây là con chó yêu quý của bản cung, mạng của nó còn quý hơn cả một Quý nhân như ngươi! Thấy nó như thấy bản cung, phải kính kính cẩn cẩn, nó chồm lên ngươi là đã nể mặt ngươi lắm rồi!”