【Chỉ cần không để cậu ta chạm mặt cái kiếp nạn tình duyên trong nguyên tác, thì cơ bản là một đường thuận buồm xuôi gió.】
Câu này vừa thốt ra, chính tôi cũng muốn tự t/át mình một cái.
Kiếp nạn tình duyên gì chứ!
Sao mình lại có thể nghĩ ra cả cái thứ này cơ chứ!
Thế nhưng lời này lọt vào tai người khác, rõ ràng đã biến thành một tầng ý nghĩa khác.
Ánh mắt Cố Trường Lăng nhìn tôi bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
Giống như kinh ngạc, giống như do dự, thậm chí còn mang theo chút đề phòng không dễ nhận ra.
Tôi lập tức hiểu ngay.
Có lẽ cậu ta cho rằng, ngay cả kiếp nạn trong tương lai của mình mà tôi cũng “nhìn thấu” được rồi.
Xong rồi.
Cái miệng này của tôi, sớm muộn gì cũng tự làm mình ch*t.
Nhưng dù sao đi nữa, Cố Trường Lăng vẫn được chính thức chỉ định làm chủ tướng, ngày hôm sau dẫn quân lên phía Bắc.
Sau khi tan chầu, cậu ta đặc biệt đi tới trước mặt tôi, hạ giọng nói một câu:
“Đa tạ.”
Tôi vội vàng xua tay: “Không cần.”
Trong lòng lại đang đi/ên cuồ/ng cầu sinh:
【Đừng cảm ơn tôi.】
【Cậu cứ đá/nh trận cho tốt là được, tuyệt đối đừng quay về tìm tôi hỏi cái gì mà kiếp nạn tình duyên.】
【Tôi đâu thể nói với cậu rằng, sau này cậu sẽ gục ngã dưới chân nữ chính được.】
Bước chân Cố Trường Lăng bỗng khựng lại.
Tôi: “...”
Được rồi.
Thế là xong hẳn.
Sau khi Cố Trường Lăng xuất chinh, triều đình cuối cùng cũng yên tĩnh được vài ngày.
Nhưng tôi biết, đây chỉ là bề ngoài.
Bởi vì thứ khó giải quyết nhất trong nguyên tác, không phải là biên cương, cũng không phải Trấn Bắc Hầu.
Mà là bàn cờ triều chính đã th/ối r/ữa từ lâu bên cạnh Tạ Kinh Hàn.
Quả nhiên, chưa được mấy ngày, phía Thái hậu lại động thủ.
Bà ta không còn trực tiếp gây khó dễ cho tôi nữa, mà mượn cớ tuyển tú để nhét người vào cung.
Đây là một nút thắt khá quan trọng trong nguyên tác.
Thái hậu muốn cắm cọc trong hậu cung của hoàng đế, hoàng đế muốn nhân cơ hội này phản kh/ống ch/ế thế lực hậu cung, kết quả là một đám đàn bà tiến cung, đấu đ/á tơi bời, nhân tiện làm rối tung tuyến hậu cung của nam chính.
Còn tôi, gh/ét nhất là cung đấu.
Bởi vì phụ nữ càng đông, tâm tư càng vòng vo, người ch*t còn nhanh hơn cả lúc bị tịch thu gia sản ở tiền triều.
Oái oăm thay, đúng ngày này, tôi lại bị Tạ Kinh Hàn gọi tới để cùng xem danh sách.
Tôi đứng bên cạnh long án, nhìn những cái tên dài dằng dặc, buồn ngủ đến mức suýt ngáp.
Trong lòng lại bắt đầu lẩm bẩm:
【Đến rồi đến rồi.】
【Giải đấu dự bị cung đấu quy mô lớn.】
【Đích nữ nhà Hộ bộ thị lang này, bề ngoài ôn nhu, thực tế đ/âm sau lưng người khác là nhất.】
【Cháu gái của Lễ bộ Thượng thư kia, tiến cung ba tháng là sẽ cấu x/é với Thục phi ngay.】
【đ/ộc á/c nhất vẫn là Liễu Thanh Nghiên này, trông thì như ánh trăng sáng, thực ra bụng đầy tâm địa đen tối, sau này suýt nữa đ/ốt ch/áy cả cái hậu cung.】
Cứ mỗi khi tôi nghĩ đến một cái tên, tay lật trang của Tạ Kinh Hàn lại khựng lại một nhịp.
Cuối cùng, khi lật đến tên “Liễu Thanh Nghiên”, ngài ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Ngươi dường như có ý kiến rất lớn với nàng ta?”
Tôi gi/ật mình, vội vàng cúi đầu.
“Thần không dám.”
【Tôi đâu phải có ý kiến lớn.】
【Tôi là sợ sau này ngài bị ả diễn cho xoay như chong chóng ấy.】
【Tất nhiên, với tính cách này của ngài, sau này cũng chẳng thực sự chịu thiệt, chỉ là tự dưng rước thêm bao nhiêu việc bực mình.】
Tạ Kinh Hàn nhìn danh sách, im lặng một lát.
Rồi trực tiếp cầm bút, gạch bỏ ba chữ “Liễu Thanh Nghiên”.
Tôi: “?”
Không phải chứ, đại ca, tùy tiện thế sao?
Ngài gạch xong vẫn chưa đủ, còn gạch luôn cả hai cái tên phía trước nữa.
“Các nàng không cần tiến cung nữa.”
Tôi sững sờ.
“Vậy phía Thái hậu...”
“Trẫm sẽ xử lý.”
Ngài nói rất bình thản, nhưng tôi nghe mà da đầu tê rần.
Cốt truyện dài, lo/ạn, cẩu huyết như vậy ở tuyến hậu cung trong nguyên tác, chỉ vì tôi ngủ gật bên cạnh, tiện thể ch/ửi vài câu, mà mất sạch luôn?
Cuối cùng tôi cũng hiểu sâu sắc một điều.
Bây giờ tôi không còn là “ảnh hưởng đến cốt truyện” nữa.
Mà là tôi đang đứng cạnh cốt truyện, rồi từng bước một đạp đổ nó.
Thời gian thấm thoắt trôi, mùa đông đã tới.
Phía Cố Trường Lăng truyền về tin thắng trận.
Ải Yến Vân đã giữ được, Mạc Bắc lui quân ba mươi dặm, cả triều đình đều thở phào nhẹ nhõm.
Còn Cố Trường Lăng, cũng chính thức từ “tiểu tướng vô danh” vụt sáng thành người mới hot nhất kinh thành.
Kéo theo đó, cái danh “người tiến cử cậu ta xuất chinh” của tôi cũng tăng giá trị lên một bậc.
Trong dân gian thậm chí còn bắt đầu có những lời đồn thổi vô lý.
Nói rằng tôi có thể nghe được kiếp trước, đoán được hậu vận, ngay cả việc sau này ai cưới mấy vợ cũng nhìn ra được.
Khi nghe tin này, tôi đang ăn lẩu cùng Tạ Kinh Hàn trong Ngự thư phòng.
Đúng vậy, lẩu.
Đây là một trong những đóng góp lớn nhất của tôi sau khi xuyên không.
Hôm đó tôi thèm đến mức không chịu nổi, trong lòng niệm một câu:
【Thèm ăn lẩu quá.】
Kết quả ngày hôm sau Ngự thiện phòng đã dâng lên.
Tạ Kinh Hàn ban đầu còn chê cách ăn này “ồn ào”, sau khi ăn xong một lần, cứ ba năm bữa lại gọi thiện phòng chuẩn bị.
Chỉ có thể nói, sếp cũng là người thôi.
Hoàng đế có lạnh lùng hay đi/ên rồ đến đâu, đụng phải nồi nước dùng bò và lá sách, cũng phải chịu khuất phục.
Tôi vừa gắp một miếng th!t cừu từ trong nồi ra, thì nghe thấy chưởng ấn thái giám bên cạnh đang thận trọng bẩm báo lời đồn trong dân gian.
Tôi suýt chút nữa bị sặc.
“Cái gì mà tôi nhìn ra được cả việc ai cưới mấy vợ cơ chứ?”
Chưởng ấn thái giám cúi đầu, không dám hé răng.
Tạ Kinh Hàn ngược lại hiếm khi có hứng thú, đặt đũa xuống nhìn tôi.
“Ngươi nhìn ra được sao?”
Tôi: “...”
【Tôi nhìn ra được cái q/uỷ ấy.】
【Cùng lắm chỉ đọc được vài cái kết cục của nguyên tác thôi.】
【Hơn nữa, đàn ông thời cổ đại hở tí là tam thê tứ thiếp, có gì mà xem chứ.】
【Chứ không phải vị hoàng đế bệ hạ nào đó, hậu cung trong nguyên tác sắp mở được chuỗi cửa hàng rồi sao.】