Cố Yến Thanh cười thê lương: "Người hiểu ta, chỉ có Ngâm Sương."

Sau khi lắc đều, tỷ tỷ rót hai chén rư/ợu, một chén đưa cho Cố Yến Thanh, một chén tự mình cầm lấy: "Trên đường hoàng tuyền cô đơn, ta nguyện cùng phu quân cùng nhau lên đường."

"Ngâm Sương, nàng hà tất phải khổ thế này..."

Tỷ tỷ mỉm cười, hai hàng lệ trong vắt rơi xuống: "Cố Yến Thanh, huynh đã biết yêu một người là điều hai kiếp hai đời cũng không thể buông bỏ, vậy hà tất phải khuyên ta?"

"Nếu chỉ vì huynh không yêu ta, mà ta liền không yêu huynh nữa, vậy tình yêu của ta cũng chẳng đáng là bao."

"Ngâm Sương..."

Cố Yến Thanh còn muốn nói thêm điều gì, tỷ tỷ nhẹ nhàng bịt miệng hắn lại: "Phu quân, hai kiếp rồi, chúng ta nên uống một chén rư/ợu hợp cẩn thôi."

Cố Yến Thanh nhìn tỷ, nước mắt giàn giụa: "Ngâm Sương, là ta hồ đồ. Dày vò hai kiếp người, bỗng nhiên nhìn lại, thì ra người ấy vẫn luôn ở nơi ánh đèn hiu hắt kia."

Nói đoạn, cả hai cùng giao bôi, uống cạn chén rư/ợu. Họ ôm ch/ặt lấy nhau, từ từ ngã xuống đất.

15.

Ta đứng một bên, khóc không thành tiếng. Nhưng ta biết, mình chẳng có tư cách can thiệp vào tất cả những điều này.

Điều duy nhất ta có thể làm, là âm thầm lo liệu hậu sự cho họ.

Khi mọi việc đã xong xuôi, ta bước ra khỏi thiên lao, ánh trăng như nước, Triệu Vô Trần đang đứng ngoài đợi ta.

Hắn không hỏi gì cả, chỉ nắm lấy tay ta, từng bước từng bước chậm rãi đi.

"Vô Trần, chúng ta đến Tây Bắc đi."

"Được." Hắn siết ch/ặt tay ta: "Chúng ta sẽ trấn thủ biên cương, thay bách tính thiên hạ canh giữ cánh cửa quốc gia này."

"Đến đó rồi, mùa xuân chúng ta ngắm cỏ mọc chim bay, mùa hè nghe tiếng mục ca du dương, mùa thu vào rừng hái nấm, mùa đông ôm lò sưởi uống canh th!t dê."

Ta nghe mà nước mắt lại rơi xuống.

Hắn dừng lại, lau nước mắt cho ta, có chút bối rối: "Hi Nhi đừng khóc, thảo nguyên Tây Bắc mênh mông bát ngát, rất thích hợp để phi ngựa, nàng nhất định sẽ thích."

"Lần thi đấu mã cầu trước ta đã nhường nàng rồi, đến Tây Bắc, ta sẽ cùng nàng thi đấu một trận thực sự."

Ta bật cười trong nước mắt, nắm ch/ặt tay hắn, tiếp tục bước về phía trước.

Phía sau là màn đêm sâu thẳm, phía trước là tương lai mịt mùng.

Thế nhưng người mình yêu đang ở ngay bên cạnh, thì có gì phải sợ chân trời góc bể.

[Toàn văn hoàn]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm