Tai tôi kêu lên một tiếng ù ù.
Không gian xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Bách Thư Ý.
Một thủ lĩnh điềm đạm, mạnh mẽ.
Vậy mà lại thích tôi?
Khi tôi đang tự hỏi tại sao cốt truyện lại có thể sụp đổ đến mức này.
Cơ thể Bách Thư Ý co gi/ật không ngừng.
Chẳng mấy chốc, đôi mắt cô ấy đỏ ngầu.
Trên da bắt đầu xuất hiện những đường vân xanh tím.
Tiến sĩ vội vàng hét lên: "Mau đ/è cô ấy lại!"
Tôi bừng tỉnh.
Vội vàng sử dụng dị năng để giam cầm Bách Thư Ý.
Để kh/ống ch/ế tang thi vương lúc nãy.
Tôi đã tiêu hao gần hết dị năng.
Giờ đây, phải mất khoảng nửa tiếng nữa mới về đến căn cứ.
Tôi cắn ch/ặt răng hàm đến mức đ/au nhức.
Đến khi sắc mặt tôi ngày càng tái nhợt.
Thậm chí còn không kiềm chế được mà ho ra m/áu.
Tống Lê nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Cuối cùng cô ấy cũng hiểu được tâm trạng của tôi ở kiếp trước.
Tống Lê c/ầu x/in: "Chị!"
"Nếu không được nữa thì cứ vứt Bách Thư Ý xuống trước đi."
Tiến sĩ lắc đầu nghiêm nghị.
"Sắp đến căn cứ rồi."
"Với tư chất của Bách Thư Ý, nếu không quản lý tốt, cô ấy rất có thể sẽ tiến hóa thành tang thi vương mới. Nếu đến lúc đó dẫn dụ cả một bầy tang thi tới, toàn bộ căn cứ sẽ tiêu tùng."
Tống Lê không nói gì nữa.
Cô ấy dùng dị năng của mình để làm dịu đi sự khó chịu của tôi.
Nhưng tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ dần.
Cho đến khi trực thăng hạ cánh.
Các cấp cao của căn cứ đã sớm nhận được tin tức.
Họ lao lên.
Tiêm cho Bách Thư Ý liều th/uốc an thần gấp mười lần bình thường.
Để tránh gây hoang mang.
Vừa xuống máy bay.
Bách Thư Ý đã bị trói ch/ặt và đưa đi.
Còn tôi cũng vì kiệt sức.
Mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi ý thức quay trở lại.
Tôi bật dậy từ trên giường.
Nhìn căn phòng quen thuộc.
Tôi ngẩn ngơ một lúc.
Tôi không ngờ rằng.
Người Bách Thư Ý thích lại chính là tôi.
Những hình ảnh liên quan trong đầu.
Lần lượt hiện ra từng khung hình.
Tôi chậm rãi đặt tay lên lồng ngựk.
Sau khoảng thời gian chung sống sớm tối bên nhau này.
Tôi dường như đã sớm quen.
Sự điềm đạm và nét dịu dàng đ/ộc nhất vô nhị của Bách Thư Ý.
Đặc biệt là trên trực thăng.
Khoảnh khắc Bách Thư Ý chắn trước mặt tôi.
Tiếng tim đ/ập dồn dập.
Không thể nào lừa dối được.
Nghĩ thông suốt rồi.
Tôi vội vàng nhảy xuống giường.
Cái cốt truyện ch*t ti/ệt này.
Đi ch*t đi!
Tôi đẩy cửa, lao thẳng đến khu cách ly.
Không ngờ lại đụng phải Tống Lê đang đi tìm mình giữa đường.
Cô ấy nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
"Chẳng lẽ cô ta quan trọng hơn em sao?"
Tôi khựng lại, đáp một tiếng "ừ".
Tống Lê nhìn tôi đầy khó tin.
"Rõ ràng chúng ta mới là người đồng hành cùng nhau mười ba năm! Tại sao lại nhất định phải là cô ta?!"
Tôi chậm rãi gạt tay Tống Lê ra.
"Vì chị thích cô ấy."
Dưới ánh mắt tan vỡ tột cùng của Tống Lê.
Giọng tôi bình thản.
"Hơn nữa chị và Bách Thư Ý đã ngủ với nhau từ lâu rồi."
"Chị phải chịu trách nhiệm với cô ấy."
Hơi thở của Tống Lê dồn dập và hỗn lo/ạn, cổ họng cô ấy thắt lại: "Vậy thì sao? Chị không cần em nữa sao?"
Tôi không muốn trả lời thêm nữa.
Quay người định bỏ đi.
Nhưng lại bị Tống Lê túm lấy cổ tay.
Cô ấy nói năng lộn xộn: "Ngay cả khi huyết thanh của tiến sĩ nghiên c/ứu thành công, Bách Thư Ý chưa chắc đã hồi phục được."
"Chị, em cũng có thể mà."
"Em vẫn còn trong trắng, em rất sạch sẽ."
"C/ầu x/in chị, đừng bỏ rơi em..."
Đối mặt với từng lời c/ầu x/in hèn mọn.
Tôi gạt tay Tống Lê ra.
"Kiếp trước, chúng ta đã sòng phẳng rồi."
Tống Lê ngẩn ngơ nhìn tôi.
Lầm bầm: "Không, không phải như vậy."
Nói xong, cô ấy đột ngột hôn tới.
Đồng tử tôi co rút lại.
Cho đến khi từng giọt nước mắt của Tống Lê.
Chảy vào đôi môi đang quấn lấy nhau.
Tôi bừng tỉnh, đẩy mạnh Tống Lê ra.
Và t/át cô ấy một cái thật đ/au.
"Chị là chị gái em! Em tỉnh táo lại đi!"
Tôi đưa tay lên, dùng sức chà xát môi bằng tay áo.
Giọng điệu đầy sự gh/ê t/ởm không chút che giấu.
Lông mi Tống Lê r/un r/ẩy.
Cô ấy nhìn tôi.
Trong đáy mắt là sự cuồ/ng si b/ệnh hoạn.
"Tống Thanh Tuyết, chị không phải là chị gái của em."
Sau khi dùng dị năng giam cầm Tống Lê.
Tôi cắm đầu chạy trốn.
Đến tận nơi ở của Bách Thư Ý.
Tôi mới dừng lại.
Thở hổ/n h/ển.
Vì thân phận của Bách Thư Ý đặc biệt.
Nên căn cứ sau khi bàn bạc đã quyết định, nơi ở của Bách Thư Ý chính là khu cách ly của cô ấy.
Trước khi đến, tôi đã báo cáo với ban quản lý.
Vì vậy tôi đi thẳng đến phòng của Bách Thư Ý mà không bị ngăn cản.
Vừa mở cửa.
Tôi đã bị Bách Thư Ý đang ập tới dọa cho một phen.
Đôi mắt cô ấy phủ một lớp màng trắng.
Trên mặt đeo dụng cụ ngăn cắn.
Tay chân bị xích sắt nặng nề trói ch/ặt.
Lúc này, Bách Thư Ý đang cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi sự ràng buộc.
Tôi chậm rãi đóng cửa lại.
Tâm trạng chùng xuống.
Nếu không phải vì bảo vệ tôi.
Bách Thư Ý sao có thể trở thành thế này?
Đột nhiên, Bách Thư Ý im lặng.
Cô ấy ra hiệu cho tôi vài cử chỉ.
Tôi không hiểu sao lại hiểu được.
Cô ấy muốn tôi mở xích sắt.
...Cái đó thì tôi thực sự không dám.
Tôi cẩn thận bước tới một bước, thấp giọng an ủi: "Thí nghiệm phía tiến sĩ đang tiến triển rất thuận lợi."
"Cô đợi thêm chút nữa."
Bách Thư Ý như ngửi thấy mùi gì đó.
Cô ấy hít hít không khí.
Tôi khựng lại.
Tưởng là do mình chưa kịp tắm rửa.
"Xin lỗi, tôi về tắm rửa rồi sẽ quay lại thăm cô."
Ai ngờ tôi vừa quay người.
Bách Thư Ý đã lao đến đ/è ngã tôi.
Tôi gi/ật mình.
Theo phản xạ muốn phản kháng.
Nhưng lại phát hiện Bách Thư Ý chỉ không ngừng cọ sát vào người tôi.
Động tác vô cùng vội vã.
Bộ dạng này giống như một con chó đi/ên tìm thấy khúc xươ/ng th!t mà mình giấu đi, bị những con chó rẻ tiền khác cắn mất một miếng.
Chỉ h/ận không thể nuốt chửng phần còn lại vào bụng.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.