Thế nhưng tôi lại nhìn thấy thẻ bài đeo bên hông của một người trong số đó.
Trên đó khắc hai chữ Đông Cung.
Còn có một cái tên.
Cố Chiêu.
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Bộ h/ài c/ốt ngồi giữa thạch thất vẫn đang tĩnh lặng dưới ánh đèn.
Bên hông bộ h/ài c/ốt đó cũng treo một mảnh hổ phù bị g/ãy.
Hai Cố Chiêu.
Một là h/ài c/ốt.
Một là x/ác sống.
Giọng tôi r/un r/ẩy.
"Ai mới là người thật?"
Tạ Vô Cữu không trả lời.
Từ bộ h/ài c/ốt của Cố Chiêu bỗng truyền đến tiếng vỡ vụn nhỏ xíu.
Bộ khung xươ/ng đã ngồi đó suốt mười hai năm, lại từng chút một ngẩng đầu lên.
Sắc mặt Tần bá trắng bệch.
"Không thể nào."
Tên giả Thái tử khẽ cười: "Tạ Vô Cữu, ngươi bái nhầm người rồi."
"Cố Chiêu năm đó chặn truy binh cho ngươi, sớm đã bị làm thành dược nhân rồi."
"Bộ xươ/ng trước mặt ngươi, chẳng qua chỉ là mồi nhử mà Thái hậu đặt ra để câu ngươi thôi."
Khuôn mặt Tạ Vô Cữu trắng bệch đến đ/áng s/ợ.
Cha tôi đưa tay ấn ch/ặt vai ông.
"Đừng nghe hắn nói bậy."
Thế nhưng tên dược nhân mặc giáp cũ kia đã đi tới dưới ánh đèn.
Hắn cứng đờ quay đầu lại.
Đôi mắt ánh lên sắc xanh kia lướt qua tất cả mọi người, dừng lại trên người Tạ Vô Cữu.
Trong cổ họng hắn phát ra tiếng gầm gừ khàn đặc, vụn vỡ.
"Nương nương."
Cả người Tạ Vô Cữu chấn động.
Tiếng 'nương nương' ấy rơi xuống, như thể x/é toạc đêm m/áu mười hai năm trước một lần nữa.
Tên giả Thái tử lắc chiếc chuông, nụ cười thâm đ/ộc.
"Thống lĩnh Cố."
"Gi*t nó."
Tiếng chuông vừa vang lên, cơ thể Cố Chiêu lập tức căng cứng.
Thanh trường ki/ếm trong tay hắn từ từ nâng lên, mũi ki/ếm chĩa thẳng vào tôi.
Cha tôi bước một bước chắn trước mặt tôi.
Thế nhưng Tạ Vô Cữu còn nhanh hơn ông.
Ông đưa tay bịt mắt tôi lại, ấn mạnh tôi vào lòng.
"Đừng nhìn."
Tôi nghe thấy tiếng lưỡi ki/ếm x/é gió lao tới.
Cũng nghe thấy cha tôi thấp giọng ch/ửi thề một tiếng.
Thanh ki/ếm g/ãy va chạm với trường ki/ếm, tia lửa b/ắn ra trong bóng tối.
Sức lực của Cố Chiêu lớn đến đ/áng s/ợ.
Cha tôi bị chấn lùi nửa bước, đế giày cày trên nền đ/á tạo ra tiếng động chói tai.
Thường thúc vung đ/ao lao lên, nhưng bị một tên dược nhân khác chặn lại.
Những kẻ đó không giống người sống.
đ/ao ch/ém vào xươ/ng vai, chúng không hề lùi bước.
M/áu không chảy ra, chỉ có thứ nước th/uốc đen ngòm theo vết thương chảy xuống.
Tần bá đỡ Tạ Vô Cữu, lo lắng đến mức giọng khàn đặc.
"Chủ tử, đi thôi."
Tạ Vô Cữu không rời đi.
Tay ông vẫn bịt mắt tôi.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được đầu ngón tay ông lạnh buốt,
đang khẽ r/un r/ẩy.
Tên giả Thái tử đứng sau đám dược nhân, chậm rãi lắc chuông.
"Thống lĩnh Cố, Thái tử phi đang ở ngay trước mắt ngươi."
"Trong lòng hắn, chính là huyết mạch của Tiên Thái tử."
"Gi*t nó, tội cũ của Đông Cung sẽ không còn ai lật lại được nữa."
Trong cổ họng Cố Chiêu phát ra tiếng gầm thấp vỡ vụn.
Ki/ếm thế của hắn bỗng chốc hỗn lo/ạn.
Tôi nhìn qua kẽ tay Tạ Vô Cữu, thấy trong đôi mắt ánh sắc xanh của hắn như có làn nước khẽ lay động.
Hắn đang đấu tranh.
Cho dù đã bị th/uốc biến thành quái vật, bị tiếng chuông điều khiển, hắn vẫn còn nhớ.
Tạ Vô Cữu khẽ gọi hắn.
"Cố Chiêu."
Thanh ki/ếm trong tay Cố Chiêu khựng lại.
Nụ cười của tên giả Thái tử lạnh đi.
"Đừng nghe hắn."
Tiếng chuông dồn dập đột ngột.
Đinh đinh đinh đinh.
Cố Chiêu ngửa đầu gầm lên, gân xanh trên cổ nổi lên như những con trùng.
Hắn đ/au đớn co gi/ật toàn thân, nhưng mũi ki/ếm lại một lần nữa đ/âm tới.
Lần này, hắn không đ/âm tôi.
Mà là đ/âm Tạ Vô Cữu.
Tim tôi thắt lại, đẩy tay Tạ Vô Cữu ra.
"Chú Cố."
Câu nói này vừa thốt ra, mũi ki/ếm của Cố Chiêu dừng lại cách ngựk Tạ Vô Cữu ba tấc.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tôi thò đầu ra khỏi lòng Tạ Vô Cữu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh xám kia.
"Chú từng c/ứu con mà."
"Nếu chú còn nhận ra ông ấy, thì cũng nhận ra con, đúng không."
Tay Cố Chiêu run lên dữ dội.
Trường ki/ếm phát ra tiếng ngân nhỏ.
Sắc mặt tên giả Thái tử cuối cùng cũng trầm xuống.
"C/âm miệng."
Hắn lật cổ tay, từ trong chiếc chuông đồng vung ra một cây kim bạc cực mảnh.
Kim bạc đ/âm vào sau gáy Cố Chiêu.
Ánh sáng trong mắt Cố Chiêu tan biến ngay lập tức.
Hắn gầm lên một tiếng, xoay người ch/ém một ki/ếm về phía cha tôi.
Cha tôi vung ki/ếm đỡ, thanh ki/ếm g/ãy vỡ vụn ngay tại chỗ.
Ki/ếm phong sượt qua cánh tay cha tôi, m/áu tươi b/ắn ra.
"Cha!"
Tôi hét lên kinh hãi.
Thẩm Hạc Tranh lại không hề nhíu mày.
Ông dùng tay không chộp lấy sống ki/ếm của Cố Chiêu, lòng bàn tay bị c/ắt đến m/áu chảy đầm đìa.
"Cố Chiêu."
"Người mà năm đó ngươi liều mạng bảo vệ đang ở ngay đây."
"Mở to mắt nhìn cho rõ đi."
Cố Chiêu cứng đờ quay đầu.
Hắn nhìn cha tôi, rồi nhìn Tạ Vô Cữu, cuối cùng nhìn về phía tôi.
Tôi không biết một x/ác ch*t có còn biết khóc hay không.
Nhưng khoảnh khắc đó, nơi khóe mắt hắn lăn xuống một giọt huyết lệ đen đỏ.
Tên giả Thái tử bỗng không cười nữa.
Hắn giơ tay, tất cả dược nhân đồng loạt áp sát.
Mật đạo chật hẹp, chúng tôi bị dồn vào thạch thất,
không còn đường lui.
Tạ Vô Cữu cúi đầu nhìn tôi.
"A Diên, đưa miếng ngọc bội cho ta."
Tôi sững sờ, lập tức lấy miếng ngọc bội khắc chữ Tạ từ trong lòng ra.
Ngọc bội dính đầy m/áu của ông, cũng dính đầy mồ hôi của tôi.
Tạ Vô Cữu nắm lấy ngọc bội, đưa tay ấn lên vết thương của chính mình.
M/áu tươi nhanh chóng nhuộm đỏ mặt ngọc.
Sắc mặt Tần bá thay đổi dữ dội.
"Chủ tử, không được."
Tạ Vô Cữu không để ý tới ông.
Ông giơ miếng ngọc bội lên trước mắt Cố Chiêu.
"Thống lĩnh Cố."
"Đây là vật điện hạ đích thân đeo lên cổ tay ta."
"Nếu ngươi còn nhớ Đông Cung, thì hãy thay ta làm lần cuối cùng này."
Cố Chiêu nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội.
Trong cổ họng hắn phát ra tiếng động cực thấp.
Giống như đang khóc.
Cũng giống như đang cười.
Tên giả Thái tử lắc chuông dữ dội.
"Gi*t."
Cố Chiêu cử động.
Thế nhưng thanh ki/ếm của hắn không đ/âm về phía chúng tôi.
Hắn đột ngột quay người, một ki/ếm ch/ém đ/ứt chiếc chuông đồng trong tay tên giả Thái tử.