Giờ đây tôi không còn sợ mẹ và Mạc Hiểu Phong đeo bám mình nữa, bởi trong thế giới của tôi, họ đã hoàn toàn không còn đường chen chân vào.
"Đến giờ rồi, Tổng giám đốc Mạc, ra chụp ảnh thôi ạ."
"Được rồi, tôi ra ngay đây."
Tôi dặm lại lớp trang điểm, nhấc tà váy tự tin bước về phía trước.
Những năm qua, thành tích công ty ngày càng khởi sắc, tôi đã nộp đơn vào một trường đại học nước ngoài và hoàn thành bằng Tiến sĩ, hợp tác với biết bao tên tuổi lớn trong lĩnh vực chuyên môn của mình.
Càng đi xa, nội tâm tôi lại càng trở nên phong phú.
Bởi vì tôi không còn bị trói buộc bởi bất kỳ mối qu/an h/ệ nào nữa, thế giới của tôi đ/ộc lập và tự do.