Bố không nói gì, nhưng tôi thấy trong ánh mắt ông có thêm một tia dò xét.

Bước đầu tiên đã đi đúng hướng, khiến bố nảy sinh nghi ngờ với ứng dụng này.

Nhưng Lâm Thư D/ao còn xảo quyệt hơn tôi tưởng.

Những ngày tiếp theo, cô ta chạy sang nhà tôi mỗi ngày, lấy danh nghĩa giúp mẹ chăm con.

Cô ta đã nắm thóp được quy luật của tôi.

Khi nào cần thay tã, khi nào cần cho bú, khi nào tôi sẽ khóc vì đầy hơi.

Sau đó, cô ta soạn sẵn các “bản dịch” tương ứng vào trong ứng dụng.

Tôi cố gắng kiểm soát bản thân không khóc.

Cô ta nói tôi đói, tôi nhịn không khóc.

Cô ta nói tôi buồn ngủ, tôi cố gắng mở to mắt.

Nhưng cô ta có đủ cách.

Có lần, nhân lúc thay quần áo cho tôi, cô ta lặng lẽ nhét một sợi chỉ nhỏ vào tất của tôi.

Sợi chỉ đó cọ vào kẽ ngón chân tôi, vừa ngứa vừa châm chích.

Tôi nhịn suốt ba phút.

Nhưng th/ần ki/nh của trẻ sơ sinh nh.ạy cả.m gấp mười lần người lớn, cảm giác ngứa ngáy đó ập đến dữ dội.

Tôi cuối cùng không nhịn nổi nữa, òa khóc.

Lâm Thư D/ao lập tức rút điện thoại ra.

Màn hình hiện lên: “Trong tất của con có thứ gì đó, chân khó chịu quá.”

Mẹ tháo tất ra, quả nhiên tìm thấy sợi chỉ đó.

“Trời ơi!” Mẹ hít một hơi lạnh, “Đến sợi chỉ mảnh thế này mà cũng nói ra được sao?”

Lần này bố cũng hơi lay động.

“Khá chuẩn đấy.”

Tôi tức đến run người——chính cô ta là người nhét sợi chỉ đó vào!

Nhưng tôi không có bằng chứng, cũng không thể cất lời.

Sau đó, Lâm Thư D/ao càng thêm lộng hành.

Cô ta liên tục tạo ra đủ loại tình huống nhỏ, rồi dùng ứng dụng để “dịch chính x/ác”.

Khi pha sữa, cô ta cố tình chỉnh nhiệt độ nước cao hơn hai độ, ứng dụng hiện “Sữa nóng quá”.

Chiếc khăn Iót sau lưng tôi bị cô ta lén gấp thành một góc cứng, ứng dụng hiện “Lưng bị cộm khó chịu”.

Lần nào mẹ kiểm tra xong cũng phát hiện “đúng là như vậy”.

Một lần, hai lần, năm lần, mười lần.

Ánh mắt mẹ từ ngạc nhiên chuyển thành ỷ lại.

Thái độ của bố từ nghi ngờ chuyển thành mặc định.

“Niệm Niệm, cái ứng dụng này đúng là thần khí nuôi dạy con cái!”

Mẹ phấn khích nắm lấy tay bố, “Mỗi lần bé cưng khóc là em lại cuống cuồ/ng, giờ có cái này, cứ như được lắp thêm hack vậy.”

Bố nhìn điện thoại, không còn chất vấn nữa.

“Đúng là có chút thực lực.”

Lâm Thư D/ao khiêm tốn xua tay: “Niệm Niệm vui là được, mình cũng chỉ muốn cục cưng thoải mái hơn thôi.”

Tôi nằm trong lòng mẹ, nhìn khuôn mặt dịu dàng vô hại của Lâm Thư D/ao mà lạnh sống lưng.

Kiếp trước cũng vậy.

Cô ta dùng những chuyện nhỏ nhặt không quan trọng để xây nên bức tường tin tưởng.

Đợi đến khi mức độ tin tưởng đạt mức tối đa——

Cô ta sẽ tung ra quả bom thực sự.

Ngày thứ mười một, bố đi công tác về.

Lâm Thư D/ao mang theo quà bồi bổ đến thăm, cười chào hỏi bố.

“Nghiễn Châu, đi công tác vất vả rồi.”

Cái giọng điệu đó, ánh mắt đó, mẹ hoàn toàn không hay biết.

Nhưng tôi nhìn rõ mồn một——

Trong ánh mắt Lâm Thư D/ao nhìn bố, có tham lam, có chiếm hữu, và có cả sự quyết tâm phải đạt được.

Thứ cô ta mưu cầu chưa bao giờ là tình bạn thân thiết.

Thứ cô ta mưu cầu là nhà họ Quý.

Là bố của tôi.

Đêm đó, bụng tôi bị đầy hơi, đ/au đến mức vã cả mồ hôi lạnh.

Lâm Thư D/ao luôn túc trực bên cạnh, ánh mắt có sự kiên nhẫn như một thợ săn.

Tôi cố gắng nhịn, cắn ch/ặt răng không phát ra tiếng.

Nhưng cô ta đi đến bên cạnh tôi, giả vờ giúp tôi đắp chăn, ngón tay ấn nhẹ lên bụng tôi.

Tôi đ/au quá thét lên.

Lâm Thư D/ao ghi âm xong, màn hình hiện lên:

“Hôm nay có một chú đến nhà, chú ấy cao và đẹp trai lắm, không giống bố.”

Mẹ sững người.

“Chú nào cơ?”

Lâm Thư D/ao cũng làm vẻ mặt bối rối.

“Niệm Niệm, nhà cậu gần đây có người đàn ông nào khác đến không? Có thể bé con nhớ nhầm rồi.”

“Làm gì có chứ…”

Mẹ lắc đầu, không để tâm lắm.

Nhưng bố ngẩng đầu lên, nhìn mẹ thêm một cái.

Mẹ không nhận ra, nhưng tôi thì có.

Hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống.

Chương 3

Sau đó, tôi đã thử mọi cách phản kích có thể nghĩ ra.

Mỗi khi Lâm Thư D/ao rút điện thoại ra chuẩn bị ghi âm, tôi đều cố gắng hết sức để giữ im lặng.

Có lần mẹ đang bế tôi nói chuyện, Lâm Thư D/ao tiến lại gần, ngón tay lén lút đưa về phía thắt lưng tôi.

Cô ta muốn nhéo tôi.

Tôi xoay người mạnh một cái, cả người rúc sâu vào lòng mẹ.

Tay Lâm Thư D/ao vồ hụt.

Cô ta sững người một chút, rồi lập tức cười: “Ôi, bé cưng hôm nay năng lượng tốt thật, lẫy cũng nhanh nhẹn gh/ê.”

Tôi nằm sấp trên ngựk mẹ, tim đ/ập như trống trận.

Lần này đã né được.

Nhưng Lâm Thư D/ao không chỉ có một chiêu.

Lại một tuần nữa trôi qua, bố vì một dự án mà làm thêm giờ liên tục, năm ngày liền không về nhà.

Lâm Thư D/ao gần như dọn đến ở nhà chúng tôi, ngày nào cũng bầu bạn với mẹ.

“Niệm Niệm cậu vất vả quá, tối nay để mình trông bé cho, cậu ngủ một giấc ngon đi.”

Mẹ cảm động đến đỏ hoe mắt.

“Thư D/ao, thật sự cảm ơn cậu, cậu còn thân với mình hơn cả chị em ruột.”

Tôi nghe thấy vậy, dạ dày đảo lộn.

Chị em ruột? Cô ta là bùa đòi mạng của mẹ đấy.

Đêm đó, mẹ đã ngủ say, Lâm Thư D/ao bế tôi ở phòng khách.

Không có ai nhìn thấy, cô ta không cần phải giả vờ nữa.

Cô ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.

“Đồ nhãi con, gần đây mày cố tình không khóc đúng không?”

Ngón tay cô ta bóp ch/ặt lấy lòng bàn chân tôi, từ từ dùng lực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12