"Hay là, cứ gọi là Tống Phúc đi."

Họ kẻ trước người sau bàn tán.

Ta khi đó đang r/un r/ẩy vì lạnh giữa chốn hoang dã, được họ bế về nhà.

Sau khi ta lớn lên.

Lại mắc phải cái tật phản ứng chậm hơn người khác nửa nhịp.

Họ sợ cha mẹ ruột của ta tìm đến.

Từ khi ta biết chuyện đã kể cho ta nghe về thân thế của mình.

Lại sợ sau khi họ qu/a đ/ời.

Ta một mình bị người ta ứ/c hi*p.

Nên đã truyền cho ta ngón nghề mổ lợn đó.

"Phúc Nhi, có con d/ao mổ lợn này trong tay."

"Kẻ khác muốn b/ắt n/ạt con cũng phải cân nhắc đôi phần."

Ta suy nghĩ một lát, hỏi.

"Vậy, những người đối xử tốt với con thì sao ạ?"

Cha mẹ nuôi xoa đầu ta.

"Vậy thì hãy dùng cách tương tự đối xử tốt lại với họ."

"Ta m/ua cho Phúc Nhi quả táo con thích nhất, thì vào ngày sinh nhật của cha mẹ, Phúc Nhi cũng m/ua loại quả tương tự tặng lại."

Cha mẹ nuôi lại nói.

"Nếu cách người khác đối xử với con khiến con không thoải mái, thì chắc chắn kẻ đó đối xử không tốt với con."

Ta gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Nhưng lại lặng lẽ khắc ghi tất cả những điều này trong lòng.

Thế nhưng.

Người đối xử tốt với ta như vậy.

Lại cùng nhau lìa đời vào năm ta mười lăm tuổi.

Chỉ vì muốn tặng ta một chiếc trâm vàng đ/ộc nhất vô nhị làm lễ vật khi ta đến tuổi cài trâm.

Mà xảy ra tranh chấp với kẻ quyền quý đương triều.

Đến khi ta tìm được họ.

Không một ai dám tiết lộ kẻ nào đã khiến cha mẹ nuôi ta bỏ mạng.

Ta sống như một cái x/ác không h/ồn.

Ban ngày lấy lại tinh thần b/án th!t lợn để có bạc sống qua ngày.

Đêm đến lại gào khóc trong ngôi nhà không một bóng người.

Những lá thư của Yến Việt Tiêu cũng đến bên ta từ thời điểm đó.

Một con chim bồ câu đưa thư lặng lẽ nằm trên bậu cửa sổ của ta.

Trên phong thư chỉ viết mong người hữu duyên mở xem.

Như có m/a xui q/uỷ khiến.

Ta mở lá thư ấy ra.

Lại như có m/a xui q/uỷ khiến.

An ủi người ở phía bên kia suốt ba năm ròng.

Người nói, nhà người anh em đông đúc, để kế thừa cơ nghiệp, mấy huynh đệ đá/nh nhau sứt đầu mẻ trán.

Người nói, bản thân bị kẻ khác tính kế trong một cuộc đấu đ/á, khiến phụ thân chán gh/ét.

Người còn nói, bầu trời vuông vức chẳng có lấy một người chịu lắng nghe người, thật may là ở phương xa còn có ta.

...

Chúng ta cứ như vậy.

Đem những phiền n/ão của mình kể cho đối phương nghe từng chút một.

Ta cũng coi Yến Việt Tiêu là một nửa chỗ dựa.

Từ nay về sau không còn sợ bước vào ngôi nhà tối om đó nữa.

Bởi vì ở phương xa có một người đang đợi ta, ta phải viết thư hồi đáp cho người.

Một tháng trước.

Yến Việt Tiêu nói với ta.

Người đã chiến thắng những huynh đệ khác trong cuộc đấu đ/á.

Trong lòng ta vừa mừng cho người.

Lại bắt đầu lo lắng.

Người viết trong thư.

"Phúc Nhi, ta đã định, đời này chỉ cưới một mình nàng."

"Chúng ta gặp nhau một lần, được không?"

Ta nhìn con d/ao mổ lợn và bộ y phục đầy dầu mỡ trên tay.

Do dự không quyết.

Cho đến khi người nhà họ Hạ tìm đến ta.

Nói ta mới là đích nữ thật sự của Định Bắc Hầu phủ.

Ta cuối cùng cũng có dũng khí.

Nói cho Yến Việt Tiêu biết.

Ta là con gái của Định Bắc Hầu phủ.

Khi vào Hạ phủ.

Ta chỉ mang theo vài bộ quần áo thay đổi.

Con d/ao mổ lợn cha mẹ để lại.

Và cả.

Từng lá thư mà Yến Việt Tiêu đã viết cho ta suốt ba năm qua.

Khi ta xoa đôi đầu gối đ/au nhức bước vào sân viện của mình.

Hạ Phù Tuyết đã tìm ra hết những lá thư còn lại giữa ta và Yến Việt Tiêu.

Yến Việt Tiêu chướng mắt ta.

Ph/ạt ta quỳ suốt hai canh giờ.

Ả nhìn chằm chằm vào những nét chữ xiêu vẹo của ta đầy chán gh/ét.

"Cái gì thế này, viết x/ấu thế, bắt ta làm sao bắt chước để gửi cho Thái tử điện hạ đây?"

Huynh trưởng nhìn khuôn mặt gi/ận dữ của ả, suy tư một lát.

"Cứ nói là, nét chữ của muội đã được hầu hết các quý nữ trong kinh thành biết đến."

"Chẳng đặng đừng, phải đổi sang tay trái để viết."

Ánh mắt Hạ Phù Tuyết sáng lên, nhìn huynh trưởng đầy ngưỡng m/ộ.

"Những lá thư này, là của ta."

"Các người không được tranh giành."

Ta muốn cư/ớp lại những lá thư này từ tay Hạ Phù Tuyết.

Nhưng lại bị huynh trưởng dùng sức đẩy ra.

Chân ta vốn đã đ/au, loạng choạng mấy bước rồi ngã nhào về phía cái bàn.

Một tách trà cứ thế đ/ập thẳng vào trán ta.

Huynh trưởng lại chẳng buồn nhìn vết m/áu trên trán ta.

Từ trên cao nhìn xuống nói:

"Hạ Dã Kiều, đừng quên, nhà họ Hạ đón ngươi về là để ngươi thế thân cho Phù Tuyết."

"Ta vốn định đợi ngươi gả cho tên phế nhân nhà họ Thôi xong, sẽ tìm cho Phù Tuyết một mối hôn sự phù hợp hơn."

"Đã có lựa chọn tốt hơn như Thái tử điện hạ, thì Phù Tuyết tự nhiên sẽ không phải chịu khổ."

Giọng ta khàn đặc.

"Huynh trưởng làm vậy, cha mẹ bên kia có biết không?"

Huynh trưởng lườm ta một cái sắc lẹm.

"Phù Tuyết từ nhỏ đến lớn, luôn là viên ngọc quý trong lòng cha mẹ."

"Chuyện thế thân này, cha mẹ cũng đã sớm biết, chưa từng phản đối."

Huynh ấy tiến lại gần ta, cười nhạo nhìn ta.

"Dù cha đang đi trị thủy ở Thái Thương, nhưng cách nhà cũng chỉ một ngày đường thôi."

"Nếu thực sự để tâm đến ngươi, sao cha mẹ lại không đến gặp ngươi một lần."

Ta nhớ lại lúc mới vào phủ.

Ta rụt rè nói tên mình là Phúc Nhi.

Hạ Phù Tuyết liền bật khóc nức nở.

"Là tại muội không tốt, là muội đã cư/ớp mất thân phận và người thân của tỷ tỷ, cái tên Phù Tuyết này, vốn dĩ là thuộc về tỷ tỷ."

"Tỷ tỷ lưu lạc bên ngoài nhiều năm, không ngờ lại có cái tên giống với muội."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm