Kim Quế Lan và Liễu Hà muốn giải thích thêm vài câu, nhưng đáp lại họ là những lời trách móc tới tấp. Điều này cũng nằm trong dự liệu, bà nội tôi vốn dĩ là người đ/ộc đoán, gây th/ù chuốc oán với không ít người.
Triệu Căn Sinh tức gi/ận đ/ập cửa, hỏi tôi có ý gì.
Tôi đáp lại ông ta: "Cháu nói sự thật thôi! Các người vốn dĩ chỉ là ở nhờ nhà cháu! Không muốn ở thì có thể dọn đi."
"Con ranh con, sao lại không có giáo dục thế hả, cháu nói chuyện với người lớn như vậy đấy à!"
"Có giáo dục hay không là chuyện của bố cháu! Không phiền chú phải bận tâm!"
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "chú" thật to, ông ta chỉ đành nén cơn gi/ận đùng đùng bỏ đi.
Mẹ tôi chạy ngược chạy xuôi hai ngày mới lo liệu xong xuôi mọi việc, khi về đến nhà, bà khó hiểu hỏi tôi:
"Mẹ hiểu việc con bảo mẹ gom hết tiền vào một thẻ, nhưng con bảo mẹ đóng băng tài khoản của bố con để làm gì?"
"Con có mật khẩu thẻ của bố con không?"
Bà lắc đầu: "Không có."
Đột nhiên mắt mẹ sáng lên, vỡ lẽ ra: "À, thì ra là con sợ ông ta rút tiền!"
Tôi gật đầu, nói tiếp:
"Cứ chờ xem, sắp có kịch hay để xem rồi."
Lời vừa dứt, dưới lầu vang lên tiếng đ/ập cửa ầm ĩ.
"Triệu Kim Sinh! Mở cửa ra! Tiền n/ợ tao phải trả ngay hôm nay!"
Thời gian thật chuẩn x/ác, kiếp trước cũng vào tầm này, Hắc Tam đến đòi n/ợ. Triệu Căn Sinh không hề biết Triệu Kim Sinh mắc n/ợ c/ờ b/ạc. Trong nhận thức của ông ta, người em này tuy không nên thân nhưng vẫn còn tính là lương thiện, chất phác.
Kiếp trước khi Hắc Tam đến đòi n/ợ, dù không tình nguyện, Triệu Căn Sinh vẫn lấy tài sản của gia đình chúng tôi để trả n/ợ cho em trai. Nhưng kiếp này, tài khoản đã bị chúng tôi đóng băng từ sớm, giờ ông ta không còn một xu dính túi, có quỳ xuống c/ầu x/in cũng vô dụng.
Tôi vội móc điện thoại ra, bật chế độ quay phim. Ông ta bị vài chủ n/ợ đ/ấm túi bụi, đầu óc choáng váng, quay sang hét lớn với mẹ tôi: "Huệ Trân, cô mau lấy tiền cho tôi!"
Đám chủ n/ợ đứng ngay sau lưng, ông ta bị đá/nh đến sợ, hốc mắt đỏ hoe, dường như quên mất mình đang là ai.
"Còn đợi cái gì nữa! Cô cứ đứng nhìn chồng mình bị đá/nh à! Mau lấy tiền đi!"
Mẹ tôi nhướn mày: "Chú à, chú quên mất thân phận của mình rồi sao? N/ợ của chú? Tôi lấy tiền? Tôi n/ợ chú chắc?"
"Cô!..."
Lúc này ông ta mới sực tỉnh, mình đang là Triệu Kim Sinh.
Trớ trêu thay, cảnh này đã bị tôi quay lại, không chỉ đăng vào nhóm gia đình mà còn đăng lên mạng. Họ hàng nhìn ông ta, lại được một phen m/ắng nhiếc thậm tệ. Đám chủ n/ợ cho Triệu Căn Sinh một trận đò/n nhừ tử rồi ra hạn cho ông ta bảy ngày.
Liễu Hà và Kim Quế Lan co rúm một góc, không dám hé răng nửa lời.
Tôi không quên đổ thêm dầu vào lửa: "Chú! Chú n/ợ nhiều tiền như vậy, chúng ta không hợp ở chung đâu, cháu không muốn rước họa vào thân, các người dọn đi ngay cho cháu!"
Triệu Căn Sinh bị m/ắng đến mức không ngẩng đầu lên nổi, sốt sắng đi qua đi lại nhưng không biết nói gì.
Tôi biết, ông ta sẽ không chịu bỏ cuộc, thẻ của ông ta vẫn đang ở trong nhà chúng tôi. Ông ta chắc chắn sẽ quay lại ăn tr/ộm.
Tôi và mẹ cố tình ra ngoài ăn cơm, chỉ chờ Triệu Căn Sinh lẻn vào nhà. Ông ta không làm chúng tôi thất vọng. Khi chúng tôi quay về lấy chìa khóa, bắt quả tang ông ta đang lục lọi.
"Chú! Chú làm cái gì thế!"
Triệu Căn Sinh đang ngồi xổm trước tủ đầu giường lục lọi, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tôi giơ điện thoại lên: "Cháu và mẹ không có nhà, chú lẻn vào nhà cháu lục lọi, chú có ý gì?"
Tôi lập tức đòi báo cảnh sát. Ông ta h/oảng s/ợ, Liễu Hà và Kim Quế Lan cũng chạy ra c/ầu x/in, nói rằng n/ợ nần thúc ép quá, thực sự không còn cách nào khác.
Tôi cố tình cười nhạo: "Chú, thời đại nào rồi, ai còn giữ tiền mặt trong nhà chứ? Chú không có tiền thì đi v/ay, chú tr/ộm thẻ mà không có mật khẩu thì tr/ộm làm gì! Chú đúng là quá ng/u ngốc, cái trí thông minh này mà cũng dám đi đá/nh bạc!"
"Cháu khuyên chú dọn đi ngay!"
Tôi mỉa mai ông ta một trận, ông ta cứng họng không nói được lời nào.
Ông ta muốn làm Triệu Kim Sinh, mà Triệu Kim Sinh là hạng người gì? Trình độ trung học, công việc chính thức không có, nói gì đến chuyện có tiền nuôi gia đình. Triệu Căn Sinh vốn quen làm người bề trên, đây là lần đầu tiên phải cúi đầu vì tiền.
Ông ta nuốt nước bọt, gượng cười: "Thiển Nhã, thím cháu sắp sinh rồi, giờ đuổi chúng ta đi không hay lắm đâu..."
Mẹ tôi chống nạnh, khí thế bừng bừng:
"Chú ở nhà tôi mới là không hay! Ăn không ngồi rồi! Lại còn thường xuyên gõ cửa nhà tôi! N/ợ nần rồi lại còn tr/ộm cắp! Loại người như chú nên vào tù mới đúng!"
"Tôi cảnh cáo các người! Hôm nay không dọn đi! Chúng tôi sẽ báo cảnh sát!"
"Được được được, dọn thì dọn! Anh trai tôi vừa đi, cô đã đối xử với chúng tôi thế này! Cô đừng có mà hối h/ận!"
Triệu Căn Sinh không hiểu sao lại cứng giọng trở lại, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi định bỏ đi. Bà nội cũng đi cùng họ.
Thấy ông ta đồng ý nhanh gọn như vậy, tôi nhếch mép cười lạnh.
Quả nhiên, mẹ tôi kiểm tra lại tài sản trong nhà, đột nhiên thấy có gì đó không ổn.
"Con gái! Thẻ lương của bố con biến mất rồi!"
"Xong rồi, chắc chắn vừa nãy vẫn bị ông ta tr/ộm mất! Giờ làm sao đây?"
"Tốt quá! Mẹ chỉ sợ ông ta không lấy thôi!"
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa: "Đi! Dẫn người đi diễn kịch!"
Tôi gõ cửa căn phòng trọ tạm bợ của Triệu Căn Sinh. Cửa vừa mở, mặt ông ta tái mét.
Trước mặt họ hàng, phóng viên và vài nhân viên bảo vệ, tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện, khóc lóc thảm thiết:
"Chú ta b/ắt n/ạt mẹ con cháu là phụ nữ góa bụa, còn tr/ộm thẻ ngân hàng của nhà cháu nữa!"