Tưởng Nguyệt Chiêu tựa vào cánh cửa, nghe động tĩnh bên ngoài, chậm rãi nhắm mắt lại.

Điện thoại trong túi rung lên.

Là tin nhắn của mẹ gửi tới.

“Chiêu Chiêu, thứ Hai mấy giờ con đến? Mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích.”

Tưởng Nguyệt Chiêu gõ phím trả lời.

“Buổi sáng ạ, thời gian cụ thể mai con báo mẹ.”

“Được. Nhà luôn chừa phòng cho con.”

Tưởng Nguyệt Chiêu nhìn tin nhắn, hốc mắt lại hơi nóng lên.

Cô sụt sịt mũi, để điện thoại lên tủ đầu giường, rồi mở tủ quần áo ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trước tiên là quần áo theo mùa, gấp từng món cẩn thận bỏ vào vali.

Tiếp đó là đồ dưỡng da, mỹ phẩm, trang sức.

Sau đó là vài cuốn sách hay đọc, máy tính bảng và bảng vẽ dùng cho công việc.

Một chiếc vali 24 inch chứa đầy đồ đạc.

Tưởng Nguyệt Chiêu đóng vali lại, đẩy vào góc tường.

Rồi cô bước ra cửa sổ, kéo rèm.

Đêm khuya tĩnh mịch, những tòa nhà văn phòng phía xa vẫn còn vài ánh đèn le lói.

Cô nhớ lại ngày chuyển vào căn nhà này ba năm trước.

Cũng là một đêm như thế này.

Cô ngồi một mình trên sàn phòng khách trống trải, nhìn vạn nhà lên đèn ngoài cửa sổ, lòng tràn đầy hy vọng về tương lai.

Khi đó cô tưởng rằng, căn nhà này sẽ là bến đỗ vĩnh viễn của mình.

Giờ nhìn lại, có những bến đỗ, đậu lâu rồi cũng sẽ biến thành lồng giam.

Tưởng Nguyệt Chiêu kéo rèm lại, quay về giường nằm xuống.

Tiếng tivi ngoài phòng khách vẫn vang lên, Cao Thiên Vũ không vào phòng ngủ.

Cô biết, anh ta đang dùng cách này để bày tỏ sự bất mãn.

Nhưng Tưởng Nguyệt Chiêu không còn bận tâm nữa.

Cô nghiêng người, nhìn ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ cửa sổ, thầm tính toán trong lòng.

Công ty chuyển nhà đã đặt xong.

Thông tin thuê nhà đã lưu.

Mẹ cũng đã nói chuyện xong.

Còn lại, chỉ đợi thứ Hai.

Thứ Hai, Cao Thiên Vũ sẽ ra ga đón gia đình em trai.

Thứ Hai, xe của công ty chuyển nhà sẽ đến đúng giờ.

Thứ Hai, mọi thứ sẽ thay đổi.

Tưởng Nguyệt Chiêu nhắm mắt lại, chìm dần vào giấc ngủ trong tiếng tivi làm nền.

Sáng thứ Bảy, khi chuông cửa vang lên, Tưởng Nguyệt Chiêu đang tưới nước cho cây cảnh.

Cô nhìn qua mắt mèo, gương mặt quen thuộc của Triệu Quế Phân gần như dán sát vào cánh cửa.

Phía sau bà ta còn có một người phụ nữ trung niên lạ mặt.

Tưởng Nguyệt Chiêu đặt bình tưới xuống, mở cửa.

“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

Triệu Quế Phân không đáp, trực tiếp chen vào, cũng chẳng tháo giày, đi thẳng vào phòng khách.

Người phụ nữ trung niên phía sau cũng đi theo, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, miệng chậc lưỡi tấm tắc.

“Ôi chao, Quế Phân, nhà con dâu bà rộng thật đấy, sang trọng thật.”

Trên mặt Triệu Quế Phân lộ vẻ đắc ý, nhưng miệng vẫn khiêm tốn: “Cũng thường thôi, chỉ 120 mét vuông, ở thành phố không tính là lớn.”

Tưởng Nguyệt Chiêu đóng cửa, lấy hai đôi dép đi trong nhà từ tủ giày ra.

“Mẹ, đổi dép đi ạ, con mới lau nhà hôm qua.”

Triệu Quế Phân liếc nhìn đôi dép, không nhúc nhích.

“Đổi cái gì mà đổi, lát nữa lại phải cởi ra, phiền phức.”

Nói rồi, bà ta ngồi phịch xuống sofa, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh.

“Nguyệt Chiêu, lại đây ngồi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Tưởng Nguyệt Chiêu cất dép vào chỗ cũ, đi tới chiếc sofa đơn bên cạnh ngồi xuống.

“Vị này là?”

“À, đây là dì Vương, người cùng làng với chúng ta, con trai dì ấy cũng làm việc ở thành phố, hôm nay tiện đường ghé qua thăm.” Triệu Quế Phân giới thiệu qua loa, rồi quay sang nói với dì Vương, “Đây là con dâu cả của tôi, Tưởng Nguyệt Chiêu, làm ở công ty quảng cáo.”

Dì Vương nhìn Tưởng Nguyệt Chiêu từ trên xuống dưới, ánh mắt như đang chọn th!t lợn ở chợ.

“Xinh xắn thật đấy, Quế Phân bà có phúc thật.”

Triệu Quế Phân cười cười, không đáp mà đi thẳng vào vấn đề.

“Nguyệt Chiêu à, hôm nay mẹ tới là để xem phòng ngủ chính các con dọn dẹp thế nào rồi. Thiên Lỗi và vợ nó thứ Hai tuần sau tới, phải dọn phòng chính ra gấp thôi.”

Tưởng Nguyệt Chiêu rót ba cốc nước, đặt lên bàn trà.

“Chưa dọn ạ, không vội.”

“Sao lại không vội?” Triệu Quế Phân tăng âm lượng lên đôi chút, “Nhà nó năm người cơ mà, đồ đạc nhiều, phải sắp xếp trước. Đống chai lọ của con đấy, cái nào cần cất thì cất đi, đừng để đến lúc đó chiếm chỗ.”

Tưởng Nguyệt Chiêu cầm cốc nước lên, chậm rãi uống một ngụm.

“Mẹ, giường và tủ trong phòng chính đều là đồ đặt làm, khó di chuyển lắm. Hay là để họ ở phòng phụ đi, phòng phụ cũng không nhỏ đâu.”

“Thế sao được!” Triệu Quế Phân lập tức phản đối, “Giường phòng phụ chỉ có một mét rưỡi, Thiên Lỗi và Tú Tú dẫn theo con nhỏ, nằm sao được? Cái giường hai mét ở phòng chính là vừa vặn.”

Dì Vương ở bên cạnh phụ họa.

“Đúng đấy, người trẻ nuôi con không dễ dàng gì, nằm giường lớn cho thoải mái. Cô là chị dâu, nhường nhịn nhau chút đi.”

Tưởng Nguyệt Chiêu đặt cốc xuống.

“Đệm ở phòng chính là cao su non, không được nhún nhảy, nếu Tiểu Bảo nhảy lên đó thì dễ hỏng lắm.”

“Trẻ con mà, nhảy nhót chút thì sao nào?” Triệu Quế Phân không cho là đúng, “Hỏng thì m/ua cái mới, các con đâu có thiếu tiền.”

Tưởng Nguyệt Chiêu không nói gì.

Triệu Quế Phân tưởng cô đã mặc định đồng ý, đứng dậy đi thẳng về phía phòng ngủ chính.

“Để mẹ xem tủ quần áo rộng thế nào, có đủ để đựng đồ cho Tú Tú không. Tú Tú điệu đà, quần áo nhiều, phải dọn chỗ cho nó.”

Tưởng Nguyệt Chiêu đi theo sau.

Trong phòng ngủ chính, chiếc tủ quần áo chiếm trọn cả một bức tường.

Triệu Quế Phân mở cánh tủ ra, nhìn thấy bên trong quần áo treo kín mít, liền nhíu mày.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm