08
Sau này tôi nghe kể lại, gia đình Lưu Quế Anh đã trở thành trò cười cho cả cái huyện nhỏ đó. Đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Trần Khải vì không chịu nổi sự chênh lệch này nên suốt ngày chìm đắm trong rư/ợu chè c/ờ b/ạc, chẳng bao lâu đã đá/nh đ/ập khiến Trương Diễm bỏ đi, hai người ly hôn. Đứa trẻ chưa kịp chào đời cũng bị Trương Diễm bỏ đi.
Lưu Quế Anh không chịu nổi cú sốc nên bị đột quỵ, liệt giường. Trần Khải chẳng thèm đoái hoài đến bà, ngày nào cũng chỉ biết tìm đến gây rối với tôi, kết quả là bị cảnh sát tạm giữ vài lần, cuối cùng cũng hoàn toàn ngoan ngoãn.
Hiện tại họ đang sống trong căn nhà trọ dột nát, sống nhờ trợ cấp, cuộc sống bị người người kh/inh bỉ. Mỗi khi đêm xuống, không biết họ có nhớ về người anh cả từng sẵn sàng hy sinh tất cả vì họ hay không? Có nhớ đến khoản tiền hơn 15 triệu tệ kia không? Có hối h/ận về quyết định ng/u xuẩn tột cùng năm đó không?
Nhưng tất cả những điều đó chẳng còn liên quan đến tôi nữa.
Tôi đã m/ua một căn biệt thự trên sườn núi ở ngoại ô. Có một cái sân rất rộng, trồng đầy hoa cỏ. Tôi cũng đã gặp được một cô gái thực sự yêu mình. Cô ấy không biết tôi có bao nhiêu tiền, chỉ biết tôi thích ăn th!t kho tàu, mỗi lần đều ngốc nghếch chạy ra chợ chọn những miếng th!t ba chỉ ngon nhất để nấu cho tôi ăn.
Cô ấy sẽ lặng lẽ bóp vai cho tôi những khi tôi làm thêm mệt mỏi. Sẽ nấu canh giải rư/ợu đầy xót xa cho tôi những khi tôi đi tiếp khách say khướt. Đây mới chính là gia đình mà tôi hằng mong ước.
Ngày đó, tôi ngồi trên chiếc ghế nằm ngoài sân, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, tay cầm một tách trà. Nhớ lại tất cả những chuyện này, giống như vừa trải qua một giấc mơ.
Thực ra, tiền bạc đúng là một hòn đ/á thử vàng. Nó có thể thử ra lòng người đen trắng, cũng có thể thử ra tình cảm thật giả. Tôi may mắn dùng một tờ hóa đơn giả để nhìn thấu những con q/uỷ bên cạnh mình, cũng dùng sự chân thành của mình để đổi lấy những người thực sự trân trọng tôi.
Như vậy là đủ rồi.
Đời người sống trên đời, thay vì đi lấp những cái hố không đáy không bao giờ đầy, đi sưởi ấm những trái tim lang sói không bao giờ nóng, chi bằng hãy biết yêu thương bản thân, yêu thương những người thực sự đáng để yêu. Suy cho cùng, lòng tốt của bạn nhất định phải có chút gai góc.